Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Phó Viễn ký đơn ly hôn, một tháng sau, tôi nhận được giấy chứng nhận hôn.
Anh ta tôi, giọng u ám:
“Em đã hứa sẽ giúp anh xin lỗi bà
Tôi cất giấy ly hôn vào túi, rồi mới đáp:
“Tôi đã xin rồi, nhưng bà ấy không tha cho Giang Uyển, tôi cũng hết cách. Người ta nói cưới vợ phải vượng phu, anh sao lại tinh về
Phó Viễn tức đến mức run người:
“Em dám giỡn mặt anh?!”
Tôi đầu, cười nhạt:
“Đơn hàng của Vương vốn do đàm phán. Bây mất rồi, vì anh thôi. Anh giỏi vậy, tự đi tìm khách mới.”
07
Giang đã đứng chờ ở cổng cục dân chính, thấy chúng tôi ra tới ôm tay Phó
“Anh Phó Viễn, đừng lo. Chị Diệp Băng làm được, làm được. Đợi em lấy lòng mấy bà vợ khách hàng, đơn hàng rồi cũng sẽ về tay anh thôi.”
Tôi cười khẩy. Chỉ dựa ta? Ha.
Ngày hôm sau khi nhận được giấy ly hôn, tôi cổ phần Phó thị trong tay công ty đối thủ.
Nghĩ đến cảnh Phó nhìn thấy đối ngay trước mặt, tôi không nhịn được mà cười.
Sau tôi mang toàn tiền tư mở ty riêng, chiêu mộ nhân tài Phó thị, bắt đầu xây dựng đế chế của mình.
Cùng vực, cùng một nguồn khách hàng, nhưng thuận buồm xuôi gió.
Ngày ty, Vương đích thân tới dự.
Bà nhìn quanh công ty, gật đầu
“Chị không có gì quý để thôi thì… em luôn đơn hàng Vương thị vậy. Trước đây phụ trách khi còn ở Phó bây giờ giao cho em, chị cũng tâm.”
Nhờ sự giới thiệu của bà khách hàng lớn từng thuộc Phó đều chuyển sang công ty tôi.
Chỉ trong chớp mắt, công ty mới của tôi đã vượt mặt thị.
Khi Phó Viễn điện cho tôi, giọng ta đầy mỏi.
“Tôi ngờ em lại tuyệt tình như vậy, cướp hết khách hàng của công ty tôi.”
Tôi cười.
“Phó tổng, với anh còn tình nghĩa gì để mà Những khách hàng này do khai thác. Họ muốn đi cùng tôi, chẳng quá bình thường sao? Khách hàng đâu phải ngu, ai lại muốn đơn hàng cho một kẻ chỉ biết đắm chìm trong yêu đương nhảm Chuyện anh bị gọi là ‘não lụy tình’ cả biết rồi.”
Phó Viễn gào lên:
“Diệp Băng! Vợ chồng một ngày cũng nghĩa trăm ngày, nhất phải hận tôi như sao?!”
“Tôi hận đấy, thì sao? Một phản anh, có tư cách gì nhắc đến ân nghĩa chồng?!”
Nói xong, tôi cúp máy thật
Sau đó, tôi tâm toàn ý tập vào công việc. Nhưng không chính bọn họ lại tới gây
Trợ lý vội vã chạy tay điện thoại.
“Giám Diệp, chị tin đi.”
Trên màn hình là tấm ảnh chụp tôi bước ra từ khoa phía sau là một người ông trung niên.
Góc chụp cố tình tạo cảm giác thân như thể ông ấy ôm tôi.
Trợ nhíu mày, giọng lo
“Giờ trên đang lan truyền, dựa vào mối quan hệ không chính để giành hợp đồng. phốt này đầy ảnh chị, dệt đủ chuyện để bôi nhọ chị.”
“Chị có cần lên tiếng đính không?”
lướt xem từng tấm ảnh, trong lòng hiểu rõ.
Đây rõ ràng là có người thuê người dõi, dàn thành tin xấu để hủy hoại danh tôi.
Mà người chuyện này, chỉ có thể là Phó Viễn.
Tôi đặt xuống, lắc
“Tôi sống ngay thẳng, không cần quan tâm.”
Nhưng làn công lan nhanh đến cả bố mẹ ở Hải Thành cũng hưởng.
Bố gọi đến, giọng giận dữ:
hôn cũng nói với nhà, giờ bị dân mạng chửi rủa cũng không nói. Con còn đây là không?!”
Mũi tôi cay xè, mắt nóng lên.
“Bố con tự xử lý được. Chờ mọi chuyện xong, con sẽ về thăm bố mẹ.”
Hôm sau, tôi tới khoa sản, không ngờ gặp Giang Uyển ngay cửa.
Cô ta nhìn tôi, cười đầy ác ý:
“Trùng đấy, chị Diệp tới khoa sản à? Chị có thai sao? hiếm trước kia chị không được sao? Sao mới ly hôn đã thai
Phó Viễn vừa cầm thuốc ra, nghe câu mặt anh ta vô cùng phức tạp:
“Em… mang thai với người khác?”
Tôi lạnh nhạt nhìn họ:
“Liên quan gì người? Phó tổng, quản chặt mồm vợ anh đi.”
Phó Viễn lập tức túm tay tôi lại, gằn giọng:
“Vì tiền mà em trở nên đê tiện thế này sao? không biết nhục à?!”
Giang giả vờ dài, cố tình nói to:
“Có vài đúng liêm sỉ, có thai với đàn khác, không lúc còn chưa ly hôn đã làm tiểu tam rồi ấy chứ!”
Tôi quay sang nhìn thẳng vào mặt cô ta:
“Cô nghĩ cũng dày vô sỉ như cô sao?”
Giang Uyển ngẩng cao
“Tôi bây giờ Phu nhân Phó gia. Con tôi là con pháp. Còn chị? Chị mang đứa con của ai vậy?”
“À mà, hôm nay người đàn ông của chị không đi cùng sao?”
“Phu nhân Phó gia đang tôi sao?”
Người đàn bức ảnh qua xuất sau lưng cô ta.
08
Tôi tức bước tới, mỉm cười:
“Chủ tịch Giang, vợ anh vẫn khỏe Hôm tôi ghé thăm chị ấy.”
Người đàn ông trong ảnh chính là Giang Thành – chủ tịch Giang thị, người tôi đang đàm phán hợp đồng.
Hôm qua tôi tới nhà anh ấy bàn công việc, nhưng anh ấy có ở đó, có anh ấy tôi.
Không ngờ lúc bà ấy bị đau bụng, tôi vội vàng đưa tới bệnh viện.
Ai ngờ khám xong, phát hiện… bà ấy có thai.
May mà đến kịp, nên thai nhi không bị ảnh hưởng.
Buổi tối, Chủ tịch Giang vội vàng bay về, cảm tôi rối
Lúc tiễn tôi ra, lại do Giang Uyển theo lén chụp, rồi tự tự diễn thành một câu giật gân.
Chủ tịch Giang nhìn cô ta, giọng lạnh
“Phu nhân Phó thị, tôi nghĩ, tốt hơn hết nên lo cho bản thân mình trước. Một người độc ác như cô, còn mang thai… không sợ con mình chịu báo ứng sao?”
Tôi cười giới thiệu:
“Đây là Chủ Giang, chắc Phó biết chứ?”
Phó Viễn lập tức trắng bệch, cúi người, đưa ra:
“Chủ tịch Giang, tôi là Phó Viễn, rất vinh được gặp ngài.”
Nhưng Chủ tịch Giang chẳng thèm nhìn anh ta, chỉ cười với tôi:
“Vợ tôi đang nghỉ trong phòng, cứ nhắc cô mãi, mau gặp đi.”
“Yên tâm, mấy chuyện trên mạng không cần để ý. Luật sư tôi đã thập đủ chứng cứ, sẽ kiện hết bọn Đang điều tra người bài kẻ chụp lén. Nhất sẽ lại trong sạch cho cô.”
Tôi cười khẽ:
“Thật cảm ơn Chủ tịch Giang.”
Quay đi, tôi thấy mặt Giang Uyển trắng bệch như
Chắc… ta sợ lắm nhỉ. Nhưng đáng tiếc, đã quá muộn rồi.
Rời bệnh viện, thấy Phó Viễn và Giang Uyển đang cãi nhau trong bãi đậu xe.
Phó Viễn gào lên:
“Cô giỏi lắm, dám chụp lén Chủ tịch Giang! Muốn chết à?!”
Giang Uyển khóc
“Em đâu biết ông ta là thấy ông ta cùng con tiện nhân đó thì bảo người chụp thôi. Lúc bảo đăng lên mạng, chẳng phải anh đồng Giờ xảy ra chuyện, anh đổ hết lên đầu em?!”
Phó Viễn đẩy ta
“Lúc cảnh sát điều tra, cô nhớ nói là của cô. Nếu cô dám liên lụy đến Phó thị, tôi sẽ không tha cô!”
Nói xong, anh ta lên xe, lái đi, để lại Giang khóc nức nở giữa bãi
Phó Viễn… luôn là kẻ chỉ yêu bản thân nhất.
Tôi lái ngang qua, cửa nhìn cô ta:
“Phu nhân Phó sao không ngồi chồng cô? Ghế phụ không mái
Thấy mặt Giang Uyển đỏ bừng vì tức, càng cười dàng:
giận thai. Nhưng mà cũng không sao, bệnh viện ở ngay giữ hay phá thai… đều kịp cả.”
Nói xong, tôi kéo kính lên, ung dung lái xe rời miệng khẽ ngân nga.
Luật sư của Chủ tịch Giang rất giỏi, nhanh lôi ra mấy kẻ tung tin đồn, lập tức khởi kiện.
Và kẻ đứng sau mọi chuyện… chính là Giang Uyển.
Khi bị cảnh sát đưa đi thẩm vấn, cô ta thấy tôi, lập tức quỳ sụp xuống:
“Chị Diệp Băng, chị tha cho em! Em lạy Em bồi thường cho chị! Nể tình đứa bé trong bụng em, chị tha cho em đi!”
Tôi lùi lại, lạnh lùng nhìn cô ta:
xin tự mình ra nhận hết. Nếu tôi đối không
Mặt Giang Uyển đỏ bừng vì nhục nhã, nhưng cô ta có lựa chọn nào khác, đành phải gật đầu.
Bài xin lỗi của ta phủ khắp mạng, dân mạng xôn xao bàn tán.
【Con này tiểu tam, tưởng cũng chứ.】
ta hôn xong rồi mà nó còn người ta, đồ ác độc.】
【Ủa, nhìn quen vậy, phải con nhỏ bị khỏi trường quyến rũ giáo sư để lấy điểm không nhỉ, tên Giang Uyển mà…】
Nhờ vụ này, Phó thị ảnh nặng nề.
Những phốt cũ của Giang Uyển bị đào lại, cô ta bị chửi thê thảm như chuột chạy qua đường.
Để cứu Phó Viễn quyết định… ly cô ta.
Tôi biết chuyện này là do hôm đó tôi tới bệnh viện dạ dày, đi ngang khoa sản, tôi thấy họ ở đó.
Bởi vì Giang Uyển ký đơn ly hôn, Phó Viễn và ta nhau, đẩy cô ta ngã xuống đất, cô ta non.
đau đớn của Giang Uyển vang khắp hành lang, khiến ai cũng lại nhìn.
Nghe nói, cuối cùng ta sinh một bé gái.
Cô Phó ly hôn, bởi vì sau khi xuất cô chuẩn bị một đống tài liệu cáo Phó Viễn trốn thuế.
Phó Viễn bị bắt.
Uyển không chịu giúp ta nộp phạt, là… ta bị kết án tù.
Ngày cô ta tới anh ta trong giam, cô ta bế theo con gái, mặt đầy dịu
“Anh tâm tù đi. Em sẽ sóc con thật Ký đơn hôn đi.”
Phó Viễn tức mức suýt ra bóp cô ta.
“Mày tao thành ra thế còn muốn hôn? Tao có cũng phải mày xuống địa ngục
Khoé Giang Uyển nhếch thành nụ cười lạnh:
“Không anh quyết định được đâu. Chỉ là chút thời gian thôi. Nếu anh con gái anh mang tiếng có bố ngồi tù, cứ tiếp tục kéo đi.”
Phó Viễn gục Anh ta đã mất hết tất và con gái này… trở thành điểm yếu duy nhất sót lại.
Trong mắt Giang chỉ còn thù hận. Vì non, mất máu quá nhiều, để bác sĩ đã cắt bỏ của cô
Cô ta già đi rất cứ như một đêm đã già chục tuổi.
sau này thế nào, tôi chẳng còn tâm
Tôi dần dần chuyển toàn bộ công mình về phố nơi bố sống.
Có lẽ, một ngày nào tôi sẽ lại gặp được người đàn ông mà tôi yêu thương.
Cũng thể… sẽ chẳng ai nữa.
Nhưng điều chẳng còn quan trọng.
Bởi bây giờ tôi đã đủ hạnh phúc rồi.