Váy cưới của tình nhân
Còn Vương, năm bà ấy bị sảy thai khi chồng tác xa. Tôi đã ở chăm sóc bà ấy suốt một tuần, mỗi ngày đều nấu canh gà, canh cá mang đến bà.
Phó Viễn luôn nghĩ anh ta tài giỏi xuất chúng, nhưng anh ta không hề biết, đằng sau lưng, tôi đã phải bỏ ra nhiêu công
Trên đời vốn những gì phụ hy sinh… dễ bị bỏ qua.
Tôi vừa uống trà vừa chuyện cùng bà Vương thì vô thấy Giang cùng mấy cô bạn bước sạn.
Họ vừa ào.
“Giang Uyển, với tổng đốc Phó khi nào kết hôn
“Đúng đó, thấy giám đốc cưng cậu như bảo bối luôn,
Giang Uyển vừa trả lời:
“Còn đang làm thủ tục. Đợi con già ký đơn ly hôn xong, với Phó Viễn sẽ cưới.”
Thấy tôi, cô sững bước tới.
Diệp Băng, chỗ này lắm đó, anh Phó Viễn phải vả lắm mới kiếm được tiền, chị đừng xài như vậy.”
Nhìn bà cô ta tỏ khinh miệt.
“Chị mời người ta uống trà chiều ơi, chị Diệp Băng sắp ly hôn rồi, tốt nhất đừng dáng. Dù sao, cũng sắp không còn là Phu Phó gia nữa. Người đó… sẽ là tôi.”
Vương liếc nhìn nhướn mày hỏi:
“Cô này là ai?”
Tôi mỉm cười giải thích:
ký của Phó Viễn. À, cũng là tiểu tam của anh ta, nghe mang thai. Nên tôi Phó Viễn đang bàn chuyện
Bà Vương nhìn Uyển với vẻ khinh bỉ.
“Diệp Băng, cũng phải để tâm chứ. Đàn mà, thích ra ngoài lăng nhăng, nhưng đừng để vơ vét về giường. Không biết đã qua tay bao nhiêu người rồi.”
Tôi cười giọng đầy khiêm tốn:
“Đúng vậy, tại tôi tin quá, ngờ con cũng có rồi.”
Bà Vương khoát tay, chẳng thèm để tâm:
“Con thiếu gì, cho ít tiền là xong. Chị nói em con cái, phải chính mình sinh mới tốt. Còn nếu không muốn hoặc không thể sinh… thì triệt sản anh ta luôn, cho khỏi nữa.”
chúng tôi bàn chuyện thản nhiên như Giang Uyển tức đến khóc, giọng the thé:
“Các người giữ không nổi thì đừng trách người khác leo lên! Hết thời phải tự biết điều mà nhường đừng bị đuổi đi trong nhục nhã!”
Tôi lạnh lùng đứng dậy.
“Cô Giang, tôi vẫn là Phu nhân Phó gia. leo lên, làm ơn bảo anh ta ký đơn ly hôn trước đã. Bằng không, to ra… thì chỉ tổ mất mặt.”
Giang Uyển tức đến run rẩy, mấy bạn phải kéo cô ta khác dỗ dành.
Tôi phiền phức nên chẳng thèm để tâm.
Đến giữa buổi trà, khi bà Vương đi retouch lớp trang điểm, Viễn xuất hiện.
Giang Uyển lập tức nhào vào lòng anh ta, khóc như mưa:
“Anh Phó Viễn, chị Diệp Băng… chị ấy…”
nửa đủ để Phó Viễn mày nhìn tôi.
Anh ta đỡ Uyển, quay sang nhìn tôi.
“Anh đã nói, anh nhất định phải một con. Sao em không thông cảm cho anh?”
Tôi bật cười.
“Anh thì quan gì đến tôi? Ký đơn ly hôn đi, anh muốn sinh cả một bầy cũng chẳng dính dáng đến tôi.”
Uyển lắc cánh tay Phó Viễn, giọng nũng nịu:
“Em đau bụng quá… Chị Diệp Băng với một mụ già nào đó cứ chửi Em không hiểu hết… Em chỉ yêu anh, muốn sinh con cho anh, như vậy… có gì sao?”
Tôi chẳng buồn đôi xoay người đi.
Phó Viễn mạnh tay tôi lại, mặt sa sầm:
“Em nhất định phải làm mọi chuyện khó coi vậy sao? Còn kéo người ngoài vào để bắt nạt Giang Uyển, em thấy vui hả?”
tổng.” trở lại.
thấy bà, Giang Uyển liền rúc lòng Phó Viễn, giọng thút thít:
“Chính… chính ta và chị Diệp Băng bắt em…”
Sắc lập tức biến đổi, anh quát ta:
“Câm miệng!”
Rồi lập tức đổi sang gương mặt tươi cười, vội chào
“Bà Vương, trùng hợp quá, không gặp được bà ở đây.”
Bà tay, kéo tôi lại cạnh.
“Là tôi hẹn Diệp Băng uống trà chiều. Còn tiểu tình nhân của thì tự mò tới. Phó tổng, trước tôi vẫn thấy cậu làm ăn không tệ, nhưng bây giờ ra đầu óc chẳng tỉnh táo gì. Tôi không giao đơn hàng cho nữa đâu.”
“Về nhà tôi bàn với lão Vương, hàng năm nay… để xem lại đã.”
Giang nghe vừa xấu hổ vừa tức sang bà quát:
“Không làm thì không làm! Không có đơn hàng bà, tập đoàn Phó thị không sống nổi chắc?! Phó Viễn, anh phải đòi lại công bằng cho em!”
Bà Vương bật cười vì
có khí phách Vậy thì khỏi cần gì dẹp luôn chuyện hợp tác.”
Nói xong, bà tôi rời đi.
Phó Viễn nhìn Giang Uyển, giận dữ quát lớn:
“Cô bị điên à? Cô có biết một năm đơn hàng của thị trị giá nhiêu không? Một câu nói của cô khiến Phó thị tổn thất thế cô biết không?!”
Giang Uyển bật
“Em nhỏ, không biết gì cả… Anh sao lại mắng em…”
Tối hôm đó, đến nhà, tôi thấy Phó Viễn đang đứng đợi trước
Dưới chân anh ta là cả đống tàn thuốc, anh ta đã nhận được thông báo hủy hợp đồng từ Vương thị.
Thấy tôi, anh ta vội chạy đến, mặt đầy lo
“Vợ à, em đi đâu
Tôi lùi lại một bước:
chuyện gì?”
“Anh chỉ lo cho em thôi.”
“Nếu không nói, tôi vào nghỉ ngơi đây.”
“… Em… em có thể giúp anh xin lỗi bà Vương được không?” Anh ta đầy van nài.
Tôi đầu nhìn anh ta.
“Giúp anh xin lỗi? Dựa vào đâu? Tôi được lợi gì?”
Viễn nghiến răng:
em giúp anh, anh sẽ đơn ly hôn!”
Tôi giơ ngón tay lên, mỉm cười:
“Tôi muốn 60% tài Anh là bên có lỗi, chia đôi đủ.”
Mặt Phó Viễn tối sầm lại:
đừng quá đáng!”
Tôi nhún vai:
đồng ý thì thôi.”
đến hợp đồng của Vương thị, cuối vì công ty, anh ta cũng đành gật đầu.