Cái Giá Của Tình Yêu
Tối hôm đó, hiếm hoi lắm tôi mới mơ một mơ. Mơ thấy quá khứ.
Tôi đã rất lâu không nữa
Có lẽ là vì một năm rưỡi tù đã mài hết cạnh còn sót lại trong con người tôi.
Tôi rất ít khi nhớ về chuyện cũ. Cuộc trong tù đều đặn, mỗi ngày đều lặp như khuôn mẫu—đúng giờ thức dậy, làm việc, ăn rồi đi ngủ.
Lúc tù thật sự rất chịu đựng. Mỗi tôi ngồi trên giường, mắt trừng, từng giây từng phút đều đếm thời gian, chỉ mong trời sáng.
Sau đó, cũng quen dần.
Rồi nữa, chẳng nghĩ gì cả.
người ta sống mà táo thì chỉ chuốc lấy đau
Sống trong tê dại cũng không sao. Không cảm thấy hạnh cũng được, chỉ cần quá buồn là ổn rồi.
Chỉ trong mơ, tôi lại đầy màu rỡ và tràn đầy sức sống.
Vì vậy khi tỉnh tôi buồn. Buồn vì mình đã trở thành một người như bây giờ.
Người phụ nữ trong gương có đôi mắt vô hồn. Tôi nhìn trái, nhìn phải, cố gắng nặn một cười có vẻ tươi tắn hơn.
Tiếng cửa vang lên, tôi còn chưa kịp thu lại nụ cười trên mặt.
đến khi thấy Lâm Dịch đứng cửa, nụ kia lập tức cứng đờ.
Lâm Dịch thấy tôi không phản ứng gì, phải chủ lên tiếng: mời tôi vào à?"
"Không đâu." nắm lấy tay nắm hỏi anh ta: "Có chuyện gì sao?"
Anh ta cho một tấm danh "Gọi người này, anh sắp xếp cho em một công việc."
"Cảm ơn ý tốt anh, nhưng không đâu."
Anh cười khẽ, thể khinh thường sự tự tôn cứng đầu của tôi: "Lương Thu, em đừng có được đằng chân lân đằng đầu."
Tôi chỉ nhìn anh ta, không
Lâm Dịch tránh ánh mắt tôi: "Dù em không ý tôi mà đã đứa bé, những gì tôi hứa kia vẫn có trị."
Tôi nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng ra, khi vào tù, anh ta đúng là từng nói:
Chờ tôi ra sẽ cưới
tôi cuối cùng cũng nở một nụ
Lâm Dịch rõ ràng cũng thở phào, tiếp tục nói: "Em đừng giận Cả Uyển Uyển nói cô ấy rất biết ơn em. Tìm dịp nào đó, chúng ta cùng."
"Lâm Dịch, đó chỉ là lời hứa từ phía anh. Không tính." Tôi ngắt lời anh ta, nhìn gương mặt biến sắc của anh, khẽ "Tôi không hèn hạ mức nhận cưới một người đàn không chí từ trước đến nay luôn coi thường tôi."
"Điều từ đến cuối, chỉ là giữa chúng ta có thể chấm dứt mọi nần."
cho, điều đó phải đổi bằng cả tương lai tôi."
Lâm Dịch đi.
khi anh ta nói: "Lương Thu, đừng để em hối hận."
Tôi nhanh hiểu được ý trong lời đó.
Giờ cao ăn tối, tôi vừa giao xong một đơn hàng, quay lại thì phát hiện chiếc xe điện dựng ven đường đã mất.
với nó là hơn chục đồ tôi chưa kịp
Tôi lề đường, siết chặt điện thoại, nhìn dòng người tấp nập qua lại trên
Ai cũng vội vã, chẳng ai có vẻ bất thường.
Tôi đành gọi điện cho từng khách một, xin và bồi thường. Sau đó đến đồn cảnh sát trình báo.
Cảnh sát nói, đúng lúc đó camera an ninh khu vực lại họ cố gắng giúp tôi tìm xe, nhưng không đảm bảo
Tôi rời khỏi công an, màn hình điện thoại đầy những phàn nàn đánh giá một sao, hít một hơi thật sâu, rồi cố gắng nặn ra một nụ cười mệt mỏi.
Trong tài khoản vẫn còn ít tiền, để mua một chiếc xe điện
Nhưng nếu... chiếc hai cũng mất thì
Tôi thụp bên đường, ngơ ngẩn rất lâu. một bé gái đeo cặp sách chạm vào vai tôi, ngập ngừng hỏi: "Chị ơi, chị bị sao vậy?"
Tôi cười em: "Chị hơi nên ngồi nghỉ một chút thôi."
Cô bé nghĩ lúc, rồi lục trong túi ra một viên kẹo đưa cho "Chị ăn kẹo nè."
"Cảm ơn
Nhờ viên kẹo sữa nhỏ tôi mới gượng lại một chút sức lực. Về tôi lập tức bắt tay vào sửa hồ sơ xin việc.
Tôi biết những công ty lớn sẽ không nhận tôi, nhưng vẫn có vài ty nhỏ đòi quá khắt khe.
Chỉ là, tiền án của tôi vẫn đó. Mỗi buổi câu hỏi ấy vẫn luôn xuất
"Cô từng ngồi tù?"
Tôi đầu: "Vâng."
"Nguyên nhân là gây tai nạn rồi bỏ trốn?"
"Đúng
"Nhưng cô không có bằng lái?"
có."
Nhà dụng không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng trả lại hồ sơ, bảo rằng họ cần thêm thời gian cân nhắc.
Tôi lại nhớ đến khi đó, Lâm Dịch nói với tôi sức khỏe của Tần Uyển quá yếu, không chịu nổi cảnh tù đày.
Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tôi bằng khi bị kết án, sẽ bị phạt hơn vì tội lái không giấy phép.
nghĩ lại thì phải. Tôi không thể hỏi một chưa coi trọng tôi, phải đứng trên lập trường của tôi mà
Tất cả các buổi phỏng vấn chẳng có hồi
Để không hết số tiền ỏi còn lại, tôi bắt thử nộp đơn vào những công việc như vụ bàn.
Nhưng điều tôi không ngờ là — đến cả làm phục cũng không ai muốn tuyển
Bước ra nhà hàng cuối trời bắt đầu đổ lớn.
Tôi trước cửa, nhìn những giọt chảy xuống từ mái hiên, rồi chậm rãi vào mưa.
Mưa không lớn lắm, ít chưa đủ để mờ nhìn của tôi.
Nhưng cuối cùng, tầm mắt tôi vẫn trở nên nhòe đi.
lẽ, đó là giác uất — một nỗi tủi thân chẳng biết chia sẻ cùng ai, dù cho bản thân đã rất cố gắng để mạnh mẽ.
Lâm che ô, đứng dưới nhà chờ.
Từ đã nhìn thấy cách tôi chừng mười mấy mét.
Tôi lại, không muốn tiếp.
Anh cũng đã thấy tôi, bước tới vài bước, rồi dừng lại cách ba bước chân.
"Nhận ra sự thật rồi sao?" – anh hỏi.
nhìn anh rất chăm chú: Dịch, anh từng nói… sẽ biết ơn tôi cả đời."
"Rồi sao?"
"Biết ơn… không phải như thế Tôi nói, "Nên… anh thể xử tôi như vậy."
Chắc đầu tôi bị hỏng mất rồi.
Nên tôi mới ra lời mình yếu ớt đến mức nào.
Dĩ nhiên là… anh hoàn toàn có thể đối xử với tôi như vậy.
Tôi chẳng cả. Tôi không có xuất thân đủ tốt để đối đầu với anh, không có tiền tài để chống đỡ, thậm chí chẳng người thân hay bạn bên cạnh.
Anh có thể mặc sức chà đạp tôi, vu khống tôi, bịa ra tội danh này đến tội danh khác gán lên đầu
chỉ không ngờ… ghét tôi đến
Thậm chí… một con sống, cũng không muốn chừa lại cho tôi.
Cuối cùng, anh từng bước đến trước mặt tôi.
Chiếc ô ấy chắn cho tôi khỏi cơn mưa xả
cũng che khuất bộ của đời tôi.
Trong bóng tối ấy, Lâm Dịch đưa tay, khẽ má tôi, nhẹ nhàng nói — đây là cái giá tôi phải trả, kết nợ nần anh.
"Vậy… anh muốn làm gì?" – tôi lẩm hỏi, "Anh không cần yêu anh, cũng không giữa chúng chấm dứt. Vậy thì… lựa chọn nhất của tôi, là đi đúng không?"