Chia tay trong lễ đính hôn
Năm cuối đại học, anh ta rõ ràng có thể nhận gia đình sang nước ngoài tiếp, vậy mà lại không do từ chối, chọn ở lại tôi, ngày đêm ôn chỉ để có thể thi cao học vào cùng trường với tôi.
Anh ta nâng mặt tôi lên, dàng nói: “Tiểu tốt nghiệp xong chúng ta kết hôn nhé, mãi bên nhau.”
anh ta cầu hôn, tôi được bạn bè ra bờ biển. Niềm háo hức ban đầu dần bị bào mòn khi phải chờ đợi quá lâu.
Khoảnh thấy anh khoác tay Lục Tinh Tinh bước tới, bóng bay lớn trên tôi vuột khỏi tay, bay lên bầu trời.
Tôi nhìn những trái tim màu hồng, chữ “Hạnh phúc, mãi mãi bên nhau” lửng trên đầu anh ta và người phụ nữ khác.
Cô vào lòng anh ta, đỏ mặt thốt lên: “Lãng mạn quá A Viễn~”
Lục Viễn Tu mỉm cưng chiều cô ta, chẳng hề đính chính.
Đây vốn chào đón dành cho cô ta. Tôi cũng không phải vật phụ bóng bay cô ta.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra… mình chẳng khác kẻ ngoài cuộc, lạc lõng trong câu chuyện của người Nhục nhã đến mức biết giấu mặt vào
06
Những ngày rảnh rỗi trôi qua rất nhanh. Vì phải bàn giao công việc, tôi giữ với hai nhà họ Lục.
Lục Viễn Tu thỉnh thoảng tin cho nhưng ngoài công việc, tôi không
Tô ngày nào cũng than về Lục Tinh Tinh.
“Suốt ngày chỉ lo selfie, đăng story khoe không làm còn thích dẫm lên khác.”
Trang cá nhân của cô ta mỗi ngày đều đăng 9 tấm ảnh, toàn là khoảnh khắc thân mật bên Lục Viễn Tu, dự uống vui chơi.
phần bình luận chỉ toàn những lời nịnh “Đại tiểu thư và thiếu gia nhà Lục đôi.”
Tô Văn mắt, đáp lại: “Mỗi lần thiệu chị ta với đối tác, Lục Viễn Tu lại lôi thành của cậu ra để nâng bi, thật.”
Tôi thu dọn lý, chỉ mỉm Có lẽ vì háo hức cho chuyến đi sắp tới, lòng tôi hiếm hoi cảm thấy nhẹ nhõm.
“Thôi kệ. Nếu chỉ vài câu tâng bốc mà tích có thể thành của họ, chúng còn nỗ lực Lời nịnh nọt giới kinh doanh là gió Khi đụng đến lợi ích thật sự, vẫn mạnh được yếu
Mở ánh nắng chói ùa
Ngày 21 tháng 6 năm nay, trời hiếm hoi đẹp đến vậy.
Người đang đợi tôi ngoài kia, bạn cũ bao năm mới gặp lại.
Anh khoác áo phông đen rộng, dáng vẻ lười biếng, nụ cười rạng rỡ chạy tới xách lý giúp tôi.
rồi không gặp, Tiểu Cẩm.”
Mái đen xuống, gương mặt sạch sẽ, mắt sáng lấp lánh, vẫn nét thiếu như ngày gặp gỡ.
“Lâu rồi không gặp.”
Lâm Thanh Ngôn, sư huynh cùng tôi ba khóa.
Không ai ngờ, người đàn ông vẫn hơi ngượng ngùng này, lại là thiên tài kinh doanh có tiếng giới.
Công ty công nghệ Tri Ý do anh thành lập, chỉ mất năm đã vươn lên thành tập đoàn đầu ngành, nhận được vốn đầu tư lên tới hàng tỷ.
Máy bay rung khi kết thúc đà tăng, nghiêng đầu, nhẹ nói bên tai tôi:
“Yên tâm, tài nguyên và đãi ngộ của Tri Ý đều là tốt nhất. Những gì chúng có thể em, nhiều hơn nhà họ Lục rất nhiều.”
07
Ngày kỷ niệm chín năm yêu nhau, Lục Viễn Tu biệt mua một bó hoa dành dành – loài tôi yêu thích nhất.
Ánh nắng đẹp rực rỡ. Anh ta đứng trước căn hộ, hít hà mùi hoa, đưa tay gõ cửa.
Không ai đáp.
ta mở cửa, bên trong trống trải đến đáng sợ.
Chỉ còn lại những tờ giấy nhớ dán kín tường, ghi lại những mảnh cảm xúc rời rạc suốt bốn năm qua.
Trên những tờ giấy nhớ ấy, là những dòng tôi viết khi ra ngoài, khi tan làm về nhà, lễ tết, khi ngẩn
Nhớ anh.
Yêu
Chúc anh mỗi ngày vui.
Mãi mãi bên nhau.
Gió cảm xúc đó như hàng ngàn cánh bướm tung bay, gào thét, chất vấn anh ta một cách điên cuồng.
Ba ngày sau, tôi đang tham dự hội thảo kín cùng các chuyên gia trong giới ở Nam Thành cùng Thanh Ngôn.
gọi từ Tô Văn đến, tôi không kịp bắt máy. tối, kết hội thảo, tôi mới thấy tin của cô ấy.
“Tiểu Cẩm, tớ xin lỗi.”
“Lục Viễn Tu phát điên tìm cậu khắp nơi, cậu tung tất cả những người quen của cậu, còn nếu tớ sẽ đuổi việc tớ… Tớ không chống đỡ
Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp mặt của người đàn ông ấy.
Lục Viễn Tu đứng trước mặt tôi.
Tóc anh ta rối bù, mắt thâm quầng, cằm lởm chởm râu.
Tiểu Cẩm.”
Anh ta gọi tên tôi, giọng run rẩy, đầy giận dữ.
Tôi khẽ giải thích với Thanh Ngôn rồi dẫn anh ta sang phòng tiếp khách bên cạnh.
“Vì sao em
“Chúng ta đã tay rồi.”
Anh bất ngờ nắm tay tôi, cuống cuồng như thể đang giữ lại một rượu sắp vỡ.
“Anh ý.”
Tôi bật cười:
“Thế lúc anh vì người khác mà bỏ tôi, làm tổn thương tôi, có hỏi tôi đồng ý chưa?”
tiếng gõ cửa
“Tiểu Cẩm, anh không?”
Giọng Lâm Thanh Ngôn lên, nghe thấy tiếng vã cùng tiều tụy của Lục Viễn anh lo lắng cho tôi.
Tôi cười lắc đầu.
“Được, có gì cứ gọi anh.”
Lục Viễn Tu cười gượng, chỉ về phía bóng anh nghiến răng hỏi:
“Em rời bỏ anh… là vì ta sao?”
“Từng lần bỏ rơi tôi, có phải vì Lục Tinh không?”
im lặng, không trả lời. Còn tôi, lòng bỗng trở nên sáng rõ.
“Anh thì có, nhưng tôi thì không.”
Nghe câu trả lời, giọng anh ta trở nên yếu ớt:
“Tiểu Cẩm, anh biết, thời gian qua anh đã bỏ bê cảm xúc của em, làm nhiều chuyện khiến em đau lòng. Anh xin lỗi. muốn nghỉ việc, muốn sang công khác, anh chưa bao giờ ngăn cản em. Nhưng em không thể biến mất như vậy, anh không tìm thấy em. Anh sắp phát điên rồi.”
Tôi bình tĩnh rút tay về, không tin nổi:
“Anh biết lo sao? Anh đã bao lần biến không lời, bỏ tôi lại chỉ vì Tinh Tinh, có từng nghĩ tôi vọng thế nào không?”
Đôi mắt ta lên, giọng nghẹn ngào:
“Tiểu Cẩm, anh thừa nhận, anh đã làm em đau lòng… nhưng anh và chị ấy… mãi chỉ là chị em, chúng không bên nhau.”
Tôi cười lạnh anh ta:
“Không thể, là muốn, hay không dám?”