Quả nhiên, cô ta khóc lóc chạy đi tố cáo, định bôi đen tôi trước mặt ba.
Nhưng cô ta quên người bình ai mà không bênh con gái ruột, làm đi tin lời một kẻ xa lạ.
quả, ba tôi chỉ an ủi cô ta vài câu, đưa cho cô ta tờ khăn giấy, không nặng lời với tôi lấy một câu.
Tô Ninh tức đến nghiến răng kèn kẹt, giật liên tục.
Trước khi đi ngủ, cô ta lau nước mắt, hạ giọng căm
“Đừng có chú che chở thì cậu muốn làm gì cũng được. Sẽ có một ngày, chú sẽ chỉ thương tôi Đến lúc đó, dù cậu có quỳ xuống cầu xin, tôi cũng sẽ tha thứ!”
Tôi cười nhạt.
Ba mẹ chỉ cần tôi là con gái đã đủ.
Cho dù cô ta có giỏi nịnh thế nào, ba mẹ cũng đâu thể cô ta làm con
Nhưng tôi không ngờ, Thanh Ninh… không hề muốn làm con gái nuôi ba tôi.
Cô mẹ kế của tôi.
06
Cuối tháng, phải đi công tác hai tuần.
Trước khi đi, mẹ dặn ba tôi phải chăm tôi thật tốt, bảo dì việc lên sẵn thực đơn nửa tháng.
“Anh à, em không nhà nửa tháng, anh trông chừng Tịnh bắt con bé uống giờ và đi học đàng hoàng.”
Mẹ kéo vali, không ngừng nhắc nhở.
Ba tôi mỉm cười gật đầu, còn tôi thì phẩy tay:
“Mẹ yên con đâu còn nhỏ tự lo được mà.”
Gia đình ba người chúng tôi ấy thật đầm ấm.
Ở cầu thang, Tô Thanh lén nhìn đó, ánh mắt u ám khó tả.
hôm đó, tôi đi học thêm toán. Thầy có việc gấp nên tan một tiếng.
Về đến nhà, trong im ắng, chỉ có tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Tôi ngáp một cái rồi phòng nghỉ
Không lâu sau, ngoài phòng tôi vang lên tiếng bước chân khe
Tiếng rất nhỏ, nghe như có người đi chân trần.
Tò mò, tháo tai khẽ hé cửa nhìn ra.
bóng Tô Thanh Ninh rón rén bước đi, thỉnh thoảng ngó ngang ngó dọc.
Cô ta chỉ quấn một khăn tắm mỏng, hai chân tất giọt nước dọc theo mắt xuống bàn chân.
động lén đó lập tức khiến chú ý.
Đợi ta đi tôi bèn nhẹ nhàng bám theo.
Tô Thanh cảnh giác bước xuống cầu thang, đi thẳng về phía phòng tắm tầng một. Trên đầu cô ta, chiếc bờm tai thỏ lắc lư, cả người lên phấn khích kỳ lạ.
Tim tôi đập mạnh.
Ba tôi vẫn đang tắm trong đó, ta định làm gì?!
Nghĩ vậy, tôi giơ điện thoại lên quay
Tô Thanh hoàn toàn biết mình đã bị theo dõi. ta ngọt lao vào phòng tắm, giọng nói mềm nhũn đến buồn
“Chú ơi… nước trong phòng con lạnh quá, con biết chỉnh… chú giúp con được
Đáp lại cô là tiếng hét ba
May mà ba đã tắm xong mặc đồ ngủ rồi, không thì có nhảy xuống Hoàng cũng rửa không sạch:
Thanh Ninh, ra ngoài mau!”
cô ta lì lợm, đôi mắt to chớp chớp, định lao đến ôm ba tôi, chân xoắn lại như bánh xoắn:
“Chú ơi… con lắm…”
tình hình ngoài kiểm soát, tôi lập tức xông ra:
“Cô đang làm gì vậy?!”
Thanh Ninh hét toáng vội lấy tay che
“Á! Tần Tịnh, sao cậu lại ở đây? Ra ngoài
Tôi đến bật cười, giơ điện thoại dí vào mặt cô ta:
“Tôi chưa hỏi cô, nhân lúc ba tắm mà ve vãn ông ý gì? Nước trong cô lạnh? Sao quần cô càng ngày càng ít thế?”
Dưới khăn ta một mảnh vải mỏng manh, lộ cong, trước ngực còn cố tình nhét cho đầy lên.
Người cũng nhìn ra được cô ta gì.
Tô Thanh Ninh mặt bừng, lườm tôi một cái sắc cắn đầu lưỡi nói:
“Tôi chỉ tai thỏ thôi, liên quan cậu chứ! Chú ơi, xem Tịnh Tịnh lại bắt nạt con kìa.”
tôi lập tức hất cô ta ra, mặt rất khó chịu.
vậy, Tô Thanh bỗng nước mắt chã:
“Con biết mình ngu ngốc, nhưng con cố ý… Con chỉ quá thiếu tình của cha thôi…”
cả là lỗi của Thanh Ninh, con biết cách thể hiện lòng biết với chú, Tịnh Tịnh hiểu lầm… hu hu… Thanh Ninh đáng chết…”
cô đập đầu mạnh vào tường, phát tiếng “bịch” nặng nề.
07
tôi và ba đều giật người, vội vàng chạy tới xem Tô Thanh Ninh có sao không.
Nhưng ta không chảy máu, thậm da còn chẳng trầy xước.
Cô ta giơ nắm tay trắng trẻo thùm thụp vào ngực:
cả do ngu ngốc, làm chuyện khiến chú khó xử, đáng bị Tịnh Tịnh ghét bỏ. Sao Tịnh Tịnh cứ bắt nạt con hoài vậy? vì ngu quá Nếu chú con, con sẽ chết cho chú xem…”
Tô Thanh càng nói càng hăng, cứ như thật sự định chết vì “tình yêu vĩ đại” ấy.
Nhưng tôi thừa hiểu, cô ta không dám, cũng sẽ
“Đừng tôi lạnh giọng, “Đừng tưởng tôi không biết cô đang toan tính gì. Tôi sẽ gọi cho mẹ tôi, đuổi cả hai mẹ con cô ra khỏi đây!”
Tô Thanh Ninh sững lại, nước mắt lưng tròng, treo lơ lửng trên hàng mi, nhìn vô xấu hổ.
Đúng lúc đó, dì giúp việc từ đâu ra, quỳ sụp, ôm chặt chân ba tôi, khóc lóc:
“Ông chủ, xin hãy tha cho mẹ con Tôi tiểu thư Tịnh nay không ưa con tôi, nhưng tôi thật sự còn chỗ nào để đi… Tôi van ông, đừng đuổi chúng tôi…”
Ninh đại học nhà trong trung tâm thành đắt đỏ như chúng tôi không thuê
“Làm mẹ, ai thương thấy nó bằng tuổi thư, tôi chỉ cầu xin ông cho nó ở nhờ thêm một thời gian nữa…”
Làm cha làm mẹ ai chẳng con?
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
Bà ta không đến sớm, cũng chẳng muộn, lại xuất hiện đúng lúc tôi sắp gọi điện mẹ.
Tô Thanh không sạch sẽ, ta chắc chắn cũng chẳng tử tế gì.
Tôi phản nhưng tôi mắt ra hiệu.
Tôi đành im lặng.
giúp việc càng dập đầu hơn, còn Tô Thanh Ninh thì khóc rưng rức, trong mắt không có chút xót xa cho mẹ, chỉ toàn là căm hận vì kế hoạch thất bại.
“Được rồi, chị Tô, chuyện nay như chưa ra. Sau trông chừng con bé cẩn thận, đừng để nó làm bậy nữa.”
Ba tôi chậm rãi nói, ra quyết định.
Dì giúp việc lập tức rỡ, Tô Thanh thì thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt tái mét cũng dần hồng hào trở lại.
“Cảm ơn chú… chú thật tốt…”
Cô ta cưỡng nhặt chiếc khăn tắm dưới đất lên, che đi phần cơ lộ liễu, lủi thủi theo mẹ về phòng.
Ba tôi thì gọi điện mẹ tôi.
Tôi không hai người nói những gì, chỉ nghe mẹ im thật lâu, bảo ba tôi cứ ở công ty vài đêm, xử xong việc sẽ về ngay.