Hoa tàn, mộng khắp cửu châu
Trầm Hoa bắt đầu lúng túng, có phần giận dữ: “Chu Tân anh đang nói chuyện đàng hoàng với em nhìn gì
Lúc đến, lòng tôi hân hoan, như bát canh gà hổi mang đến cho anh ta — ai ngờ bị hắt ngay mặt, văng tung tóe, bẩn thỉu vấy đầy. Canh còn dù chưa đổ cũng chẳng nuốt nổi nữa.
Tôi bật cười lạnh lùng: “Ba năm tôi sống thế nào, anh rõ ai hết. phần tôi vắt vắt mắt mà có, giờ bảo tôi cho người khác? Đừng
“Cô!” Trầm Hoa trừng mắt nhìn trong mắt lộ tia máu, tóc tai bời, cả người chật vật.
ta giờ tiến thoái nan, muốn rút lại lời vừa nói đã muộn.
Thế là tục "tung chiêu".
ta đẩy mạnh tài liệu về phía tôi: “Đừng vội làm loạn, xem tài liệu rồi hẵng nói.”
Tôi đọc rất nhanh quá quen thuộc việc, xem thì cười lạnh, cảm giác càng thêm giá lạnh.
“Không có tính hợp lý, lý do anh đưa ra không vững.”
Trầm Hoa nhìn tôi bằng u ám lùng: “Không đồng ý thì thôi.”
Hiện tôi nắm giữ 49% cổ phần, không đủ quyền định các việc lớn, nhưng theo công ty và điều công ty, việc kết nạp cổ đông mới cần sự đồng ý của ít nhất hai phần cổ Không có tôi ý, thì đừng mong ai được vào.
Tôi lại nghĩ, nếu Luật nghiệp không có quy định này, nếu tôi không có quyền từ chối, liệu Trầm Hoa có ép tôi chấp nhận không? chợt, tôi hết tự tin.
Đó là khắc thật sự đánh sự rạn nứt giữa tôi và Trầm Hoa. Từ khi anh ta thốt ra đề nghị đó, giữa chúng tôi đã khác trước — chỉ là cố kéo chút tàn dư mà
Tôi quay đi.
Ngay khi vừa ra Trầm Hoa gọi với theo, giọng đầy lực: “Tân Di, giận như Anh chỉ đang bàn chuyện làm ăn thôi. Nếu có chỗ nào làm không đúng, em cứ nói thẳng ra, đừng nghĩ quá nhiều.”
Tôi cười lạnh trong lòng: Tôi nghĩ nhiều? Chỉ sợ đây nghĩ quá ít.
Tôi không đáp, mở cửa Gió lạnh ùa vào, thổi tung tờ anh ta lật phật. Tôi khoát đóng mạnh cửa lại.
nửa năm sau, Tử Ninh chủ động tìm tôi, mời tôi đi uống cà phê.
ta có chút kích “Tiểu Chu, chị thật sự ý nhận cổ phần đó là ý của Trầm Hoa, anh ấy không hề bàn trước với chị. Anh muốn với em trước, rồi thông báo cho chị.”
Tôi cụp mắt, không nói gì.
Chị ta tiếp tục: “Nhà chị không thiếu tiền, chị có thể bỏ vốn. Tiểu Chu, chị sẽ góp bằng tiền thật, không muốn ai ban phát gì cả.”
Tôi đầu, nhìn thẳng mắt ta: này chị đến tôi, bàn kỹ với Hoa rồi phải không?”
Chị ta thoáng hoảng, giọng nói hơi mất tự “Đúng là nhưng mọi chuyện vẫn xem em quyết định.”
Tôi gật đầu: “Chị định nhiêu?”
Nghe tôi hỏi đúng tâm, chị dần bình tĩnh lại, chậm rãi đáp: các em, em bao nhiêu, chị góp bấy nhiêu. Ba người chia đều cổ phần, sau đó Trầm Hoa giữ phần nhiều hơn một chút để dễ điều hành công ty.”
Tôi cười nhạt.
đó tôi còn chưa biết khái niệm “giá trị cổ phần tăng theo gian”, chỉ đơn giản nghĩ: phần hiện tại, sao thể bằng với lúc năm trước?
Ba năm trước là gì? Chúng tôi dẫm lên bùn, vướng đầy gai, không biết tương lai sẽ ra sao.
Còn bây giờ? Cuối năm ngoái mới chia cổ tức, năm nay nghe nói tình hình cũng tốt.
Giá sao thể như
Tôi kéo chị ta cùng đến văn phòng Trầm Hoa.
Ba người vừa ngồi xuống, và Hà Tử Ninh đã ý nhìn về phía tôi, đầy kỳ vọng.
Tôi mỉm cười nhìn người, chỉ thấy cuộc sống quá tàn khốc, lòng người hiểm, tất cả đều thể hiện trên họ.
không còn là tôi bốn năm Những năm tháng khổ cực không vô ích.
Tôi nhẹ nhàng, ôn hòa nói: “Trầm Hoa, hiếm khi chị Hà muốn gia nhập. Cổ phần này, anh bán cho chị đi.”
Nghe vậy, cả người Trầm Hoa như được thả Tôi hiểu, chắc chắn trong lòng anh rất vui.
Anh ta vốn là người đạm, giỏi cảm xúc, nhưng này vui quá nên tôi nhận ra chút biểu hiện nơi khoé mắt chân mày.
nhắc anh ta: “Cổ phần của tôi, tôi không bán. Trầm Hoa, cổ phần của anh bán bao nhiêu, tùy anh, tôi không can dự.”
Lời vừa dứt, sắc mặt hai người thay đổi.
Mắt Trầm Hoa lên, quát lớn: Tân Di, biết thế này thì ban đã không cho em vốn!”
Tôi đáp trả chút nể nang: “Hồi đó anh cần tôi, đâu nói vậy?”
Trầm Hoa: “Trong mắt em chỉ có tiền! Em nghĩa!”
Tôi lạnh giọng: “Vậy anh cũng không được ép mua ép bán.”
Cuộc trò chuyện kết thúc trong thẳng. Mọi chuyện vào tắc, cho đến khi TS đề nghị lại ty, mới tạm gác lại.
Sau khi TS đưa giá thu mua cổ phần, trong tích sáu triệu tệ gần như đã nằm trong tầm tay.
Lúc này, Trầm Hoa mới cúi đầu tìm tôi, giọng đầy hối lỗi:
“Tân Di, sai rồi. Anh thiếu tầm nhìn chiến lược. Bán cổ Hà Tử Ninh theo giá cũ, lỗ nặng.”
Đây ràng là đang cố gắng “gỡ gạc” tượng, nhưng không bị lay động.
Thấy không lay được Trầm đành phải thể hiện thành ý.
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, giọng điệu chân thành, vẻ sáng sủa khiến lời nói càng thêm dễ nghe:
anh không ngốc. Người cùng anh chịu nhất định là người thành nhất anh sẽ trân trọng.”
sự hạ mình này đã thắp lên một tia hy vọng nhỏ cho mối quan hệ đã rạn nứt chúng
Mãi đến bây giờ, anh ta mình cứu mỹ nhân”, tôi mới bừng tỉnh—
Mối quan hệ lúc tỏ lúc mờ như ngọn nến gió này lẽ ra nên kết thúc từ lâu rồi.
Chỉ là bao năm nay, tôi bận rộn xoay vần, sống lay lắt, chưa kịp lại rõ ràng mà thôi.
Trước khi chính thức nói chuyện dứt khoát với Trầm Hoa, tôi chủ động hẹn đứng đầu Tập đoàn TS – Trì Hướng Đông để hoàn tất thủ tục bán lại phần.
So với tiền, đàn ông tệ hại như Trầm chẳng gì.
Lúc ký hợp đồng, tôi nôn nóng mức khó giấu. Vụ thu mua này đến rất đúng lúc, giúp tôi thoát khỏi tình thế bế tắc.
Hợp đồng vừa ký xong, tôi cảm giác vận bám lâu đã tiêu một nửa. Tôi vội vàng muốn rời đi, nhưng Hướng lại có chuyện muốn nói.
Anh hỏi tôi: “Cổ phần anh Trầm, không định xử lý nào?”
Tôi đáp thẳng: “Tôi không rõ.”
Anh ta hơi nhướng mày, tỏ vẻ ngạc nhiên.
chẳng buồn vòng vo Trầm Hoa đáng để tôi phí tâm — nên nói luôn: “Tôi không rõ anh ta định làm gì, nhưng chúng tôi sắp tay Có ngày mai, tôi sẽ xử lý chuyện
Trì Hướng Đông mỉm cười, hào hứng: “Vậy là cô cũng tính ‘rút lui có lãi’ ở chỗ ta?”
Tôi lắc đầu: “Người ta khôn khéo như tôi sao dám đòi hỏi gì. Chỉ là biết dừng lúc mà thôi.”
Anh ta lại nói: “Ở công ty, tôi chừa sẵn vị trí cô, vẫn là công việc cũ, tin rằng cô sẽ thấy hứng thú.”
Tôi chưa chuẩn bị tâm lý, phần ngỡ ngàng, đành gật đầu: “Tôi sẽ suy nghĩ kỹ, cảm ơn anh đã mời.”
Vì đã toàn coi thường Trầm Hoa, nên tôi không đến gặp anh ta
Khi mọi chuyện đã an bài, lời cũng không còn quan trọng nữa.
Cho đến ngày sau, Hà Tử Ninh đăng một bức lên vòng bạn – phòng bệnh của Trầm Hoa.
ánh nắng ấm cô ta đang táo, khung cảnh yên tĩnh
Ảnh Hoa chụp, và được chuyển sang khoản của Hà Tử
Tôi nhân cơ hội đó, lập tức đến bệnh
Trầm và Hà Tử Ninh đang cùng nhau trò chuyện thân không khí dịu dàng, tình cảm.
Một quả táo đã gọt lớp vỏ lại được cuốn lại nguyên như cũ ngụ ý mọi điều suôn sẻ như nguyện.
Sự xuất hiện tôi phá vỡ không khí đó. Trầm Hoa rõ ràng cứng đờ người, biểu từ ngạc nhiên chuyển sang rỡ.
tôi lại nhìn Hà Tử Ninh: “Chị Hà cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi, thật không dễ.”
Hai năm nay, tính khí của Hà Tử Ninh đã bị Trầm nuông chiều đến ngang nên giờ chẳng sợ gì, mở miệng đã nói:
“Tiểu Chu, em nói chuyện gì gay gắt Chị phải không muốn đến, chỉ là dọa sợ quá, muốn ở nghỉ một
Hoa lập tức họa, trách tôi: “Tân Di, em đáng rồi đấy.”
bật cười lạnh: “Vậy khỏe lại rồi chứ? Vậy việc chăm sóc Trầm Hoa sau này, chắc chị sẽ tiếp nhận nhỉ?”
Tôi nói không nhỏ, khiến mẹ Trầm Hoa đang mượn giường bệnh bên cạnh ngơi – cũng tỉnh giấc.
đứng dậy, mắt cũng nhìn thẳng vào Hà Tử Ninh.
Hà Tử Ninh đỏ mặt tía tai, luống cuống xua tay, rồi bật khóc.
Trầm Hoa vội vàng lên Tân giờ anh nói em không lọt phải không?”
đột nhiên im lặng, chỉ nhìn ta chằm, ánh mắt như lưỡi dao lột bộ mặt giả kia.
Anh ta bắt đầu hoảng, định nắm lấy tay tôi: “Tân Di!”
Tôi lại một bước, cười
“Tôi dâng hết chân tình cho anh, anh giẫm đạp lên. Anh dâng tâm can cho cô ta, cô ta cũng chẳng trân trọng. Trầm Hoa, kẻ giẫm đạp tấm lòng người khác, sẽ không có kết cục tốt đẹp. Tôi chờ đó, sớm muộn gì cũng đến.”