Trang đang được thử nghiệm. Truyện được sưu tầm và dịch bằng Tool AI. Nếu trùng xin vui lòng liên hệ để page tạm thời tắt truyện đó 1 tháng.

Lồng Son

Chương trước Chương sau
Chương 3

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tôi cười: “Không thể nào, con gái cô mười hai, nhìn cùng lắm mười ba thôi.”

Cậu bé giật mình ngẩng đầu lên:

đừng báo người ta nhé, cháu vất vả lắm được việc

Tôi nhẹ nhàng lắc “Cô không làm vậy đâu.”

Ai mà có một tuổi mười ba khó khăn chứ.

Cậu bé thở phào nhẹ nhõm, rồi nở một cười bẽn lẽn tôi.

Trong hai tiếng tiếp theo, nó cứ theo sát tôi.

Là một đứa trẻ lớn, tràn đầy lượng.

“Thùng sắt này nặng quá, cháu mang giúp

“Cháu cái ghế này cho cô vững kẻo

Tôi đưa cho cậu một tờ lau: “Lau mồ Cháu tên gì?”

“Dạ, Trần Bình.”

Trần cười bẽn ngẩng khuôn mặt nhỏ dặt hỏi:

“Cô ơi, mắt trái của không nhìn thấy đúng ạ?”

Tôi sững lại: “Sao biết?”

Bao năm cả chồng con gái tôi chưa nhận ra.

Cậu giơ ra, ước lượng khoảng cách giữa các bức tranh:

“Lúc cô nhìn đồ vật, cách không chính xác lắm.

“Cô ơi, có phải vì bị bệnh nên mắt trái cô mới không nhìn thấy không ạ?”

Tôi lắc đầu:

“Không, là vết thương do đạn bắn. Khi đang cứu chồng cũ và con gái mình.”

Cậu bé tròn xoe mắt:

“Vậy chắc chồng cũ và con cô cảm lắm nhỉ?”

Tôi muốn nhưng phát hiện môi chẳng sao nhấc lên được, chỉ giữ ở một cảm gạo buồn cười:

“Họ không nhớ chuyện đó nữa rồi.”

Tôi chạm tay vào con bên trái, lòng dâng lên một cảm giác xót.

Rõ ràng họ là lẽ ra phải thiết tôi

Nhưng cả vết sẹo trong lòng, lẫn sẹo trên thể tôi…

Họ chẳng biết gì.

“Cô ơi, đừng khóc mà.”

Trần Bình lúng túng đứng mặt tôi, đôi tay đen xíu lau nước mắt cho tôi.

Tôi… đã khóc sao?

Trần Bình phồng má

“Là họ sơ suất là lỗi của họ!”

“Từ giờ trở đi, cháu sẽ giúp cô mang đồ, giúp cô cách, sẽ làm đôi của

“Ai dám bắt nạt cô, cháu sẽ đánh lại cho cô!”

Những lời nói ngây thơ chân thành khiến lòng tôi như được sưởi ấm.

Cuối cùng, khóe môi tôi cũng nhếch thành nụ cười:

thôi, hẹn ước đấy nhé.”

Bình Bình sẽ là đôi mắt cô. Chúng ngoéo tay, không được nuốt lời.”

Gương mặt đen cậu bé lộ ra nụ cười ngượng ngùng, ngón út với tôi, lắc qua lắc lại:

“Vâng ạ!

“Ngéo tay treo cổ, trăm năm không được nuốt lời!”

06

Triển lãm vẫn chưa chính thức cửa, chỉ một ít người sở hữu thư mời đặc biệt mới được vào tham nay.

Trần Bình cầm khăn lau, cẩn thận lau bụi trên các khung

Không một giọng nữ dịu dàng vang lên:

“Huyên Huyên, đây là tác phẩm của danh tranh dầu Tobias. Nếu con dì mua con nhé?”

Nghe thấy cái tên quen thuộc, cơ thể tôi đột cứng lại.

Tôi thấy gái mình – Tạ Huyên Huyên.

Huyên Huyên mặc váy công chúa, vải voan bềnh như những cánh hoa nở rộ, tóc kẹp một chiếc kẹp đính kim cương tám

Con bé khoác tay Thi Tuyết, thân mật vô cùng:

“Cảm dì Tuyết Nhà con đã bức của ông Tobias rồi, lần này con muốn xem tranh thực hơn.”

Bên cạnh con bé là ba bốn đứa trẻ cùng tuổi bạn của Huyên Huyên – là những thiếu gia, tiểu thư nhà giàu.

Như thể đã biết trước tôi sẽ có mặt ở

ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào tôi, nở một nụ cười mang theo ý.

Ngay giây tiếp theo, cô cao giọng nói, chỉ vào bức tranh phía sau tôi:

“Huyên Huyên, con thấy bức tranh kia thế nào?”

Tim tôi bỗng lại.

Theo phản xạ, tôi tay lên mặt.

Tôi chưa từng cảm thấy làm việc tay chân là điều đáng xấu

Nhưng đứng trước mặt Huyên Huyên và bè của con bé, tôi chỉ muốn giữ lại cho bản một chút thể diện.

Đừng nhìn tôi.

nhìn tôi.

Đừng con gái nhìn thấy dáng thê thảm của mẹ như thế này.

Thần linh không nghe thấy lời cầu nguyện của tôi.

Mọi giống như một phim quay chậm.

Tạ Huyên Huyên từ từ quay đầu lại, từng chút một, nhìn phía tôi.

Thi Tuyết đưa tay che miệng, làm ra vẻ ngạc nhiên tạo:

Huyên, cô lao công kia trông giống con quá nhỉ.”

Ánh mắt của Huyên Huyên lướt qua bộ đồng phục dọn vệ sinh trên người tôi, chiếc khăn lau trong tôi.

Không dừng lại lấy một giây.

Huyên đi, không chút do dự:

“Không phải mẹ con.”

“Con từng nói rồi, mẹ con chết rồi.”

10

Một tiếng sét như nổ tung bên tai tôi.

Trước mắt tôi sầm, suýt không đứng vững.

Lòng bàn tay bị cạnh sắc của giá đỡ cứa qua, lập rướm máu một vệt đỏ dài.

Thi Tuyết cười.

Cô ta véo má Huyên Huyên, nụ cười tươi rói:

“Vậy Huyên muốn một người như thế nào nào?”

Huyên Huyên ôm lấy Thi Tuyết, dụi mặt nhỏ nhắn ngực cô ta, nịu nói:

“Tất nhiên là một người như Tuyết Tuyết Vừa thông minh vừa lại còn chơi con

Như có ai nhấc trái tim lên, nát từng một.

Cũng ai đó trái tim vào chảo dầu sôi sục.

Nỗi đau trái tim bị xé toạc khiến tôi chí không còn cảm được vết thương trên tay.

Đứa con gái mà tôi mang mười tháng, chịu đựng cơn mở xương mười đốt, vật vã gào suốt một đêm trong phòng sinh

Là đứa bé tôi ôm trong lòng, chịu đựng nỗi rạn nứt đầu ti, nuôi lớn bằng cả máu và sữa của mình.

Chương trước Chương sau