Lồng Son
Là đứa tôi thức trắng đêm bế trong lòng, nhẹ nhàng hát ru cho con từng chút một.
Giờ lại nguyền rủa đi, ôm lấy một phụ nữ khác, thân mật gọi mẹ.
Một bóng nhỏ đen như một cơn lốc đến trước mặt Tạ Huyên.
Bình xông đẩy Huyên Huyên, lớn hét:
“Mẹ cậu rõ ràng đang sao cậu lại không thấy?!”
07
Cảnh tượng vào hỗn loạn.
Máu từ lòng bàn tay lênh láng đất.
Trần Bình và Tạ Huyên Huyên ngã lăn ra sàn.
Thi Tuyết ôm bụng, từ
còi xe cứu tiếng la hét của đám đông, tiếng bước chân hoảng loạn hòa vào nhau.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, đã nằm trong bệnh
Tất cả người đều vây quanh Thi không quan tâm đến vết thương của tôi, máu trên tay đã tự khô, lòng tay và bàn tay bê bết máu.
Tại hành lang bệnh viện, Tạ Độ trong bộ vest vội vã bước đến, giận dữ quát tháo ngay khi nhìn tôi:
“Dương Chu, đang làm vậy?!”
“Em muốn cho người ta biết Huyên Huyên có người mẹ làm lao công à? Em muốn sau này không ngẩng đầu nổi trước bạn bè
“Còn đứa nhóc đó, đột nhiên đến, dọa sợ Thi Tuyết.”
“Thi Tuyết thai, sức khỏe vốn đã yếu, nãy lại bị hoảng sợ đến ngất.”
“Một lát nữa cô ấy tỉnh lại, em qua xin lỗi ấy một tiếng, chuyện coi như xong.”
Tôi… phải đi xin lỗi Thi Tuyết?
nực cười đến mức tôi bật cười thành tiếng.
nhíu mày lại:
cười cái gì?”
Tôi giơ bàn tay lên, đưa ra trước mặt Tạ Độ:
“Khi anh đau vì tình nhân của mở mắt mà nhìn đi — người bị không chỉ có một mình cô ta.”
Tạ Độ im một lúc: “Anh gọi bác cho em.”
“Không Tôi cười lạnh. giám đốc Tạ bận công nghìn việc, đợi đến khi anh nhớ ra thì e rằng tôi đã mất máu đến chết rồi.”
Tạ Độ xoa trán, giọng đầy phiền muộn:
nhất… thăm Huyên Huyên đi.”
Tôi im lặng.
Tôi đi gặp Tạ Huyên Huyên.
Tôi muốn lại chiếc bùa bình an của tôi.
Chiếc bùa mẹ từng tặng cho tôi.
08
tôi mười ba tuổi, mẹ tôi bị bệnh nặng.
Bà nằm nghiêng trên hốc mắt trũng sâu, tay gầy guộc đặt lên tay tôi:
“Tiểu Chu, mẹ thế này… chắc trụ được bao lâu nữa.”
Bàn tay gầy yếu, vàng vọt của mẹ ra cổ, lấy ra một chiếc bùa bình an buộc bằng dây đỏ.
Màu xanh ngọc chất ngọc mịn màng, khi chạm vẫn còn hơi ấm, tỏa ra ánh sáng dịu dàng và yên tĩnh.
Mẹ run rẩy buộc sợi đỏ vào tôi:
“Chiếc bình là bà ngoại con truyền lại cho mẹ, cầu mong cả đời bình an.”
“Mẹ trao nó con, chỉ mong gái Tiểu Chu — không cần giàu sang phú quý, chỉ mong cả đời an vô sự.”
mắt mẹ hiện vẻ bi thương.
Đó là nỗi buồn của một người mẹ, trong khoảnh khắc cuối đời, phải tay với gái
“Mẹ lực, mẹ phải chịu khổ rồi…”
“Tiểu Chu, đoạn đường sau này… con phải tự bước đi thôi.”
Tôi nắm chặt tay mẹ, hốt gọi tên bà, nước mắt không biết khi nào đã chảy đầy mặt.
Mẹ tôi từ một người nặng 65 cân, gầy rộc xuống còn 40 cuối cùng còn lại một hũ tro cốt nhỏ bé.
Tôi ôm chiếc hũ đựng tro cốt của mẹ, mặt vào đó, như khi còn từng vùi đầu trong mẹ.
“Mẹ ơi…”
“Mẹ…”
“Mẹ ơi!!!”
nay về sau, tôi có hai tiếng ơi”, sẽ chẳng bao giờ có ai trả tôi nữa.
Chiếc bùa bình an ấy trở thành quý giá nhất tôi, suốt năm, tôi luôn mang theo bên mình.
Tạ Huyên ra đời.
Khi bị Độ ép nhảy xuống đá, tôi đã mang thai bốn tháng.
Cú rơi đột ngột, cảm xúc hoảng nước biển lạnh thấu xương.
Bao yếu tố chồng chất nhau, tôi vừa được cứu lên thì phải nhập viện dưỡng thai ba tháng — và chào sớm dự kiến.
đứa nhỏ xíu, yếu ớt, tím tái trong phòng chăm sóc đặc biệt.
Tôi siết chặt mẹ để lại, quỳ bên ngoài, cầu nguyện không biết bao nhiêu lần.
Nếu có thần linh trên đời.
Xin ngài, xin các thương xót.
Xin bảo vệ gái tôi an.
Tôi sẵn sàng lấy mạng sống của mình, lấy niềm vui của mình, lấy cả những gì tôi có — đổi lấy sự của con bé.
Những bức tường của bệnh viện, từng nghe thấy nhiều lời cầu khấn nước mắt của bà mẹ hơn cả chiền.
tháng Tạ Huyên Huyên cuối cùng cũng vượt qua hiểm.
gương mặt nhỏ bé bình ngủ say tôi không ngừng tuôn rơi. Tôi buộc chiếc bùa bình an lên cổ con.
Tựa như sinh mệnh tôi — từ giờ, một phần gắn trên người tôi, phần lớn còn lại gắn trên người gái tôi.
09
Tôi và Tạ Độ bước vào phòng bệnh, Thi nằm trên giường, hồng hào, có chút dấu hiệu nào từng bị ngất.
Trước mặt Tạ Huyên Huyên chất đầy ăn vặt.
Thấy tôi vào, con bé tôi một cái thách thức, rồi cố ăn khoai tây chiên từng miếng lớn ngay mặt tôi.
Do sinh non, Huyên Huyên có cơ địa dị ứng, trước đây, tôi luôn phải canh chừng con ăn những thứ này.
Cho đến một lần, tôi thấy Thi Tuyết trong văn phòng của Tạ Độ lén đưa cả túi lớn đồ ăn vặt Huyên Huyên:
“Nào, Huyên Huyên, ăn đi.”
Huyên Huyên ngọt ngào nói:
“Cảm ơn dì Tuyết Tuyết, dì tốt hơn mẹ con nhiều lắm! thích dì nhất luôn đó!”
“Mẹ thì có việc làm, cả ngày biết canh chừng con, kiếm cảm giác thành công bằng cách kiểm soát con.”
“Dì Tuyết Tuyết là nữ nhân có sự nghiệp, đâu có giống con, chỉ biết dựa vào ba sống!”
Tạ Độ nửa ngồi dựa trên làm việc, nhìn hai người họ bằng ánh mắt đầy cưng chiều.
Ba người họ — mới thực sự giống gia đình.
Trong phòng bệnh, vẫn ăn tây chiên rôm rốp trước mặt tôi, chẳng chốc ăn sạch một hộp.
Ánh mắt tôi qua mặt con bé, bình tĩnh nói:
cho mẹ bùa bình an.”