Lồng Son
“Cảm thấy thế nào? Có nào không thoải mái không?”
Tạ Huyên Huyên đứng bên giường tôi, tay nhỏ chặt viền váy, khẽ gọi một tiếng:
Tôi lại nằm xuống gối.
Lẽ ra đang khá ổn, nhưng vừa tỉnh dậy đã thấy hai họ – lại thấy không nữa rồi.
Ánh mắt Tạ Độ lại ở mắt trái của tôi, như muốn hỏi mà lại ngừng:
“Vãn Chu, mắt trái của là sao vậy?”
“Bác sĩ nói, mắt em đã được thay bằng giả từ chín năm trước.”
năm trước… là năm anh tìm thấy
“Hồi đó đã xảy ra chuyện gì?”
ta nhìn tôi đầy hoảng như đang muốn một lời giải thích, lại như sợ phải nghe câu trả lời:
“Vãn Chu, có anh mất chuyện gì rất quan trọng rồi không?”
Tôi nằm trên giường bệnh, ngước nhìn dịch trong chai đang giọt, từng giọt, vào cơ qua ống truyền.
Như thể ký ức chín năm trước, cũng đang từng chút, từng chút, quay lại.
12
Sau tôi giả chết nhảy xuống vách Tạ không từ bỏ việc tìm kiếm
không tin tôi đã chết, cũng không chịu theo cuộc hôn mà gia đình sắp đặt.
Vì tìm tôi, Tạ Độ gần như tung cả Bắc Kinh lên.
Để chăm Huyên Huyên mới chào đời, cũng để tránh né Tạ Độ.
Ba năm đó, tôi hầu như không ra khỏi nhà, chỉ làm vài công việc online thời gian.
Nhưng tôi chưa từng từ bỏ việc học.
Khi Huyên Huyên được ba tuổi, tôi cuối cùng cũng được thư mời nhập học từ MIT.
Giáo hướng dẫn rất hướng nghiên cứu mà tôi thời đại học, khoản bổng họ cấp đủ để chi trả học phí và hoạt, thậm chí còn dư chút ít — đủ để cả Huyên Huyên.
Trái tim lại một lần nữa rộn ràng lên.
Một tuần sau, tôi lên bay đến Mỹ.
Chiếc máy bay đường cong trên bầu trời những đám mây trắng nhẹ nhàng trôi qua bên cạnh.
Qua cửa sổ bay, nhìn những nhà phía dưới dần nhỏ lại.
Tạm biệt, Bắc Kinh.
Tạm biệt… Độ.
Bỗng nhiên, cảnh báo đỏ trong khoang máy nháy.
Máy bay bắt đầu hạ độ cao, hành khách trong bắt đầu hoảng loạn:
“Xảy chuyện gì
“Sao lại hạ cánh đột ngột?!”
Một viên hàng không cao ráo bước trước mặt tôi, khẽ ngồi giọng dàng:
“Cô Dương, mời cô theo tôi.”
Tôi ngồi yên không nhúc nhích.
Nụ cười của tiếp viên vẫn
“Ngài Tạ nói, phải đợi cô xuống máy bay, thì chuyến bay mới có thể tiếp tục cất cánh.”
“À...” tiếng xôn xao lan khắp khoang, ánh mắt của mọi người như đèn pha rọi thẳng về phía tôi.
Tôi chặt tay, rãi đứng
phòng chờ nhất, tôi gặp lại Độ.
Người đàn tôi đã xa cách năm.
Thái tử gia họ Tạ, xưa luôn xuất hiện với vẻ lịch lãm, điềm tĩnh, tác phong nhã.
Tôi chưa bao giờ thấy Tạ Độ trong tình thê thảm vậy.
Mắt anh quầng, cằm lởm chởm râu, ngày ba đêm chưa ngủ.
Anh quỳ một gối trước mặt tôi, ôm chặt lấy tôi, vùi mặt vào cổ
Tôi cảm được nước lạnh lạnh chạm da cổ.
Anh nghẹn ngào:
Chu, em chưa chết, thật tốt quá… em chưa chết!”
“Ba năm qua anh chưa bao ngừng tìm em. Khi đội cứu hộ dưới vách đá chưa tìm thấy xác em, anh chưa bao giờ từ bỏ.”
“Em có biết, khi tra được thông tin hộ chiếu của anh cảm như thế nào không?”
“Cuối cùng cũng tìm được em rồi.”
“Em… em mang theo một đứa con gái, đúng không?”
Anh Tạ Huyên Huyên.
Vành mắt Độ đỏ lên.
Anh nhàng lấy Huyên như thể đang ôm một món đồ vỡ:
anh thật… quá giống anh…”
Nhưng hành động chặn máy bay của Tạ Độ quá cao ngạo, lập tức bị kẻ của nhà họ Tạ ra vị
Ngay khoảnh anh đang ôm Huyên chỉ nghe thấy một “choang” — kính bị đạn xuyên
“Cẩn thận!”
Tôi lao đến, đẩy cả Tạ Độ Huyên ngã xuống đất.
Viên đạn sượt qua, trúng vào mắt trái của tôi. Tôi bật lên một tiếng rên đau, ôm lấy mắt.
Máu trào ra qua kẽ tay.
“Vãn
Khói mù tiếng đạn vang chát chúa.
Mục tiêu của vụ nổ súng là Tạ Độ.
Mấy viên đạn chí mạng xé gió bay xuyên trúng ngực phải của
Vệ sĩ nhà họ đến rất nhanh, chế tình hình, trực thăng đưa Tạ viện gần nhất.
trực thăng, gương mặt Tạ Độ trắng bệch tờ giấy, vết thương trúng đạn không ngừng rỉ máu, nửa bên sơ mi.
Thế nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi
“Vãn Chu, anh… anh yêu em.”
Từng như thể dùng hết sức lực toàn thân anh, giọng và yếu ớt.
Độ nắm chặt tay tôi, cố gắng nở một nụ cười:
“Nếu anh sống được… hãy anh một cơ hội, để dùng quãng đời còn lại đắp năm sai lầm được không?”
Tạ Độ được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Mắt trái của tôi cũng được băng bó cẩn thận, nhưng do thần kinh thị giác bị thương, nên cùng vẫn phải thay bằng mắt giả.
Còn Tạ Độ, thương thế nghiêm trọng rất
xuyên ngực phải, xương sườn gãy, máu nghiêm trọng.
Tôi thấy anh nằm trong thở yếu ớt, mặt nạ dưỡng phủ một lớp mỏng.
Khi đó còn trẻ, mềm lòng.
Trải khoảnh tử ấy, tôi nhận mình vẫn còn yêu Tạ Độ.
Tôi âm thầm thề trong lòng.
Nếu Tạ Độ sống sót, tôi sẽ đồng ý quay lại với anh.
Sẽ rời xa anh nữa.
Một tuần sau, Tạ Độ lại — nhưng đã quên hết những ức
Bác sĩ nói, vì vết quá nghiêm trọng, để bảo vệ não bộ, cơ thể anh đã động xóa đi ký ức về vụ nổ súng.