Lui Một Bước, Gài Một Bẫy
“Thẩm Tổng, theo chỉ thị của cô, hoạch dự đã được Các đối tác đã được trấn nhà họ Kỳ chịu trách nhiệm, liên đến Thẩm thị.”
Thư ký nhắc trình tiếp theo.
Tôi ra “Tôi biết rồi.”
Kỳ đột nhiên đầu, như bừng tỉnh khỏi cơn mắt đỏ hoe: “Cô lừa tôi… cô đâu mất năm mươi tỷ!”
“Bình tĩnh đi, đồ ngốc.” – lạnh lùng nói – “Tôi là thương nhân, lại là bạn thuở nhỏ lớn lên cùng anh. Dù tôi không muốn thừa nhận, nhưng tôi sẽ không thực sự lấy năm mươi tỷ ra để chơi đùa với anh. Bởi vì tôi tin Giữ lại đường lui là điều hợp lý. cũng đã cho anh hội, anh không nắm thì chịu. Tổn xảy ra là do anh, tự làm thì tự chịu. Việc để nhà Kỳ gánh trách là hợp lý, không?”
Năm mươi còn là cột mốc quan trọng quá trình chuyển mình của Thẩm thị. Việc như thế, nếu tôi đặt hết niềm tin vào Kỳ Châu, thì năm tôi bươn chải trên thương trường chẳng khác nào trò cười.
“Cô…”
Châu giận dữ, lại quay bộ dạng trẻ con không nổi. Khi nhận mọi chuyện vẫn thể cứu vãn, cảm giác tội lỗi biến mất, tình yêu cũng che lấp, anh ta lập tức lỗi cho tôi:
“Cô quả nhiên vẫn là Thẩm Vi chỉ biết đến tiền! Cô thật lạnh Nghi cũng là mạng người! Cô rõ ràng còn có cách khác, tại lại tôi? Cô có không, nếu tối tôi đi dự tiệc, Tiểu Nghi có thể sẽ chết không?”
“Vậy thì để cô ta chết.” Tôi lạnh lùng “Hơn nữa chẳng phải anh đã chọn con đường mà anh cho là đúng sao? Kỳ Châu, anh quan tâm tôi được bao đáng để tôi dốc hết lòng dạ sao?”
“Tôi không nói dối đâu. Nếu lần này tôi không giữ lại đường lui, thì giờ tôi có thể đã nhảy xuống từ đây rồi. Mất mát như thế, ai có chịu nổi?”
Tôi cúi đầu, anh ta tôi, nghe tuyên án:
“Còn bây anh có thể về lấy bông hoa trắng nhỏ của mình, ôn lại xưa đi. Nhớ báo với cô ta một tiếng, chuẩn bị rửa sạch cổ, chờ tôi tiễn cô ta về đoàn tụ với bà mẹ tiểu tam và ông bố khốn nạn của mình. cần cảm ơn đâu, tôi thấy đó là việc tôi nên làm.”
“Cô ta tưởng câu được vài công tử chơi là có thể với tôi? Cô ta không lại xem tôi – Thẩm – lăn lộn thương trường bao mà còn dám đùa?”
“Vậy thì để xem, ai mới là người nắm quyền giới kinh A thị!”
15
Tôi không quay đầu lại, bỏ mặc Kỳ Châu trên vượt, ngồi vào ghế sau xe, bóng dáng anh ta cũng dần khuất xa.
Thư ký đã theo tôi nhiều hiểu rõ cha mẹ của Kỳ Châu, dè dặt mở miệng: “Chuyện lần này, Kỳ dù không nói gì, nhưng về sau…”
“Sợ cái gì?” – Tôi bật cười – “Tôi đã làm hết lương rồi. lắm thì họ tán gia sản, tôi sẽ lo cho họ an hưởng tuổi già, là trả xong ân tình rồi, không?”
Thư ký lập tức im bặt.
16
Từ khi Thẩm thị bắt đầu chuyển mình, đã là một tin chấn động giới kinh doanh. Không biết có nhiêu con mắt dõi theo tôi. Năm mươi tỷ chỉ là khởi đầu, sau sẽ còn nhiều Nhưng sự khởi đầu nan, chỉ cần một chút sơ suất, những con cáo già kia sẽ lập tức vốn.
thừa nhận, mấy năm du học Thẩm Nghi cũng học được kha biết rằng chỉ cần hỏng bước đầu tiên, tôi và Thẩm thị sẽ lãnh đủ.
Nhưng đến thế thôi – cô ta vẫn tôi có cảm giác “xinh đẹp nhưng não không đủ xài.”
Tôi hiểu cô ta nghĩ gì trong đầu lại tưởng tôi sẽ đem chuyện sống đặt lên cái gọi là tình cảm với Kỳ
cảm của anh ta? Ha! Đáng bao nhiêu?
Những ngày sau đó khá yên ắng. Cha mẹ Kỳ Châu cũng điều, có lẽ xấu hổ không tìm tôi.
đến một chiều, chuông điện thoại reo lên.
Tôi nhấc máy: “Ai
“Thẩm Vũ Vi!”
Tôi điện thoại ra xa, giọng hét của Thẩm Nghi đầu dây bên kia vang lên như sấm, đâu còn vẻ ngoan hiền kia?
“Cô dám đổ lỗi hết lên đầu anh Kỳ Châu! Cô mấy ngày anh mệt đến mức nhập viện để dọn cái đống hỗn độn cô gây các đều nhà họ Kỳ không đáng không dám ký hợp đồng nữa!”
châm điếu thuốc: “Là cô chọn đấy
“Ảnh bị phát tán rồi, buổi tiệc bị phá. Kỳ Châu giờ là của cô rồi, cô thắng rồi, nguyện
– Thẩm Nghi nghẹn họng – không thấy xót cho Kỳ Châu sao? Anh ấy nhập viện xuất huyết dạ dày, để chân các đối tác, ấy đã phải uống bao nhiêu
Giọng cô ta nghẹn
Tôi lạnh đánh giá:
“Những hợp đồng hàng chục, hàng trăm triệu, giữ được, uống vài ly thì lắm chứ.”
Không chỉ là xứng còn là lời to tướng.
Nói cho cùng, này chẳng buồn quan tâm sống chết của nhà họ Kỳ, Kỳ Châu phải tự mình lo liệu mọi Những gì anh ta học cuối cùng có võ. Thêm vào đó, cha Kỳ Châu chắn không ngồi yên nhìn công sụp đổ, ắt cũng đã thầm ra tay giúp không
“Chỉ cần cô nói một tình giữa hai người còn, hôm đó chỉ là lầm, chỉ một câu thôi, ấy sẽ không phải cố gắng đến mức này! Thẩm Vũ Vi, cô muốn trả thù thì nhằm vào tôi! Tại sao lại đối xử với Kỳ như vậy? Chẳng phải cô chỉ ấy quỳ xuống cầu xin sao? Cô muốn ép ấy cô, đúng
Nghe cô nói mấy lời nhảm nhí ấy, nhướng mày: “Kỳ Châu đang ở bên cạnh cô?”
Thẩm Nghi im lặng.
“Ngủ chung nhỉ.” – Tôi ra.
Đầu dây bên cuống “Đừng có nói xằng! hệ giữa tôi và anh Châu trong Tôi chỉ chăm sóc anh ấy bệnh thôi…”
Cô ta nói đến giữa chừng thì lại, lí nhí: “Dù sao thì… chẳng cô chỉ muốn anh ấy cô sao? Tôi thay anh ấy quỳ, tôi dập đầu với cô! Anh Kỳ Châu đàn ông, sao có thể bị cô sỉ nhục thế…”
Tôi:
Thẩm Nghi: “…”
“Cái gì cơ?”
nếu cô muốn anh ta quỳ, tôi chấp Thời gian điểm cô chọn, nhớ là dập đầu phải kêu thật to, nghe không thì không tính.”
Nếu là trước đây, Thẩm Nghi chắc sẽ gào lên mắng tôi là hoang tưởng. Một như cô ta, luôn muốn làm công chúa, sao có thể trước tôi? Nhưng lần cô ta im một lúc, rồi nói:
“Vậy… ba mẹ tôi thì sao?”
Lần này tôi mới thú vị hơn một chút, trước khi cúp tôi cười “Tùy tâm trạng tôi.”
Ở đầu bên kia, khóe môi Thẩm cong lên thành một nụ cười, quay đầu lại mắt đỏ hoe, ngào nói với người nằm trên giường bệnh:
“Anh Kỳ Châu, anh yên tâm, anh, chuyện gì em cũng có làm.”
“Thẩm Vi điên rồi, cô ta chỉ muốn điều khiển anh, biến anh thành chó của cô mà gọi là yêu sao? Em yêu anh, nên khi xưa cô ta ép em, để không liên lụy đến anh, em đã chọn đi. Nhưng cô ta yêu muốn đẩy anh vào đường cùng.”
Kỳ Châu mặt mày nhợt, thất thần một lúc: ta thực sự muốn làm gì tôi? Rõ ràng tôi đã xin lỗi rồi, rõ ràng là cô ta lợi dụng tôi, ràng tôi đã nghĩ thông suốt là sẽ cả đời với cô ta…”
Thẩm Nghi sững người, không tin được nhìn anh ta: “Anh Kỳ Châu…”
Kỳ Châu hoàn hồn, không để ý đến phản ứng của Thẩm Nghi, nghiến răng nói:
“Yên tâm, sẽ không để cô ta đạt được mục đích. Anh sẽ em. bác Thẩm và dì có sai vì ngoại tình, họ yêu nhau thật lòng. Việc mẹ của Vũ Vi mất không phải là lỗi của họ.”
“Còn về Vũ – Anh ta trầm mặc một lúc, rồi nói “Chỉ cần cô chịu nhận sai, cúi đầu trước tôi, tôi sẽ tha thứ cho cô ấy.”
Gương mặt Thẩm Nghi vẹo.
18
hôm sau, nhận được tin nhắn từ Thẩm Nghi ghi rõ thời gian và địa điểm. Khi nhìn thấy cái địa chỉ thự rượu vang tư ấy, không nhịn được bật cười.
Làm kinh doanh bao năm, đây đầu tiên thấy người ta bày tiệc Hồng Môn rõ rành thế này.