Thẩm nuông chiều bao năm, bà ta lần đầu đi hơn hai cây số là không nổi, phải quay về – vì ít nhất bệnh viện có
“Nhưng này yên tĩnh quá, ai nói với tôi cả, họ đều phớt lờ tôi, không có mạng, không có tín hiệu! Tai tôi chỉ nghe thấy tiếng thở hấp của Thẩm Hoài Thành, mà ta tỉnh lại là mắng chửi tôi. Tôi điên rồi!”
Lần bỏ đi, bà thực sự đi được thành phố.
Nhưng không có
Người phụ nữ trung niên này mấy chục năm nay được bố nuôi như bà hoàng, bảo bà đi rửa hay nhặt rác còn hơn giết bà ta. Gọi điện cho Thẩm Nghi cũng không được, giống như đã bị cả thế giới lãng.
Từ đó trở đi, bà ta không rời khỏi đây nữa.
chẳng sao cả. Là một người con hiếu thảo, ba được cạnh “người thương”, cũng vui thay. là bà ta quay lại, sẽ cho ăn đầy đủ.
“Cô… cô giả vờ không Cô muốn hành hạ tôi chết đúng Cô muốn tôi chết theo phải không? Thẩm Vũ Vi, cô không có kết cục tốt đâu! Cô và mẹ cô đều không có kết cục tốt!”
Hà hét điên loạn, tôi nhưng bị bảo vệ bệnh viện kéo lại.
Tôi nhàng an
“Yên các người sắp được đoàn tụ rồi.”
Thời gian đã định – tuần sau.
21
đây tôi không Thẩm Nghi thể nhịn lâu như thế, cho đến khi bước đến cửa phòng, nghe được một âm thanh hỗn bên trong.
Cô ta đúng là có bản lĩnh – cả giới thiếu gia nổi tiếng của thành phố A, cô ta mời đến được một nửa. Phần lớn là đám bạn thân của Kỳ Châu, phần còn lại là mấy không ưa gì tôi.
Mới đến cửa, tôi đã nghe cười nói rả của Kỳ Châu bạn, chẳng thèm kiêng nể
“Tôi nói thật đấy ca, anh làm thế là lắm! Phụ nữ chiều quá là hư, Thẩm Vũ Vi cái đàn kia thì có gì mà
“Đúng đúng! Toàn là chị em Tiểu Nghi ngoan hiền biết bao. Hay là anh với cô ấy thành đôi đi, đừng Thẩm Vũ Vi chiếm tiện nghi nữa.”
“Ái chà, đừng nói thế. Như vậy không lắm đâu. Chị tôi chỉ là quá mạnh mẽ thôi, nhưng chị cũng giỏi giang lắm mà. Có người như ấy, sao Kỳ ca thích em được chứ?”
Giọng nói ngọt như mật của Thẩm Nghi chính loại bọc đường.
Nghe đến đó, đám người ồn ào hỏi Kỳ Châu:
“Không giấu gì đâu Kỳ ca, nếu chọn giữa Tiểu Nghi và Thẩm Vũ Vi, thích ai hơn?”
Kỳ trả lời.
Hoặc là kịp trả lời – tôi đã đạp tung cửa bước vào, tiếng động lớn khiến mọi ánh mắt đều đổ về phía tôi.
“Thẩm… Vũ Vi…”
Những kẻ ào vừa nãy giờ đều nói
Ngược lại, Thẩm Nghi phản nhanh, mắt đỏ
“Chị…”
Tôi: “Cho cô hội, gọi lại lần nữa xem.”
Cô ta cắn môi, ánh mắt lóe lên vẻ không cam tâm, giọng đè thấp:
.”
cùng cũng rõ tình cảnh bên trong – rượu vang, champagne đắt tiền đã mở gần hết, bàn bài tú lơ khơ, xúc xắc, khói thuốc và mùi nước hoa nồng không át nổi mùi tiền giấy vương vãi dưới đất, bạn của mấy thiếu gia ăn mặc mát mẻ đến khó tin.
Mức độ này, dù mấy thiếu gia đó có nào cũng dám hoang phí vậy. Chỉ có một người mới dám xài kiểu đó.
Tôi về góc phòng, nơi Kỳ đang ngồi, cười
“Kỳ Tổng ra tay rộng rãi quá nhỉ.”
Kỳ thấy tôi, theo bản năng định bước Mấy nay bị quản lý nghiêm, anh ta đã rất lâu không được mấy buổi kiểu này. Nhưng có người hơn, một trong số người em của Kỳ Châu bước ra, đưa ly champagne cho
“Không phải chứ Thẩm Vũ cô đến mà làm mất quá. Hôm nay là tiệc chào mừng Tiểu Nghi về nước đó, cô đã đến thì uống một ly đi.”
Hắn tôi, trong mắt hiện lên vẻ giễu cợt. Tôi ra hắn – Đổng Minh Tuấn, con chó thành nhất của Thẩm
Vì là con út nhà nên từ Đổng Minh được chiều mức, lên lại càng không biết chừng mực. Những rắc nhỏ hắn gây ra mấy năm qua đủ để chất đầy cả xe.
Nếu nói Kỳ Châu là “anh cả” trong đám này chỉ vì xuất thân không dám động vào, thì Đổng Minh Tuấn là kiểu anh lớn được người ta yêu – ham vui, ưa náo nhiệt và biết cách tạo không khí.
“Tiệc chào mừng?” – Tôi nhướng mày. “Cô ta nói với các anh sao?”
“Chẳng lẽ không phải à?” – Đổng Minh Tuấn phản vấn. – “Tiểu Nghi ra ngoài bao năm mới về, dĩ nhiên phải ăn mừng tế Tiệc này do Kỳ ca đích lên kế tôi chỉ hỗ trợ thôi.”
Hắn phải nói là “yêu cái nhìn đầu Thẩm tiếc là Thẩm Nghi đâu có mù, có Kỳ Châu ở đó, ai còn để ý đến hắn chứ?
Bao năm rồi mà hắn vẫn tình nguyện chạy vặt cho cô ta, tôi thật sự ngờ.
Tôi đặt rượu xuống ung ngồi xuống ghế chủ mỉm cười nhìn Thẩm Nghi:
“Thật à? Thẩm Nghi, cô mời tôi tới đây chỉ để xem cái này? Thời gian của tôi không rảnh vậy đâu.”
Khuôn mặt Thẩm Nghi cứng lại, nhưng đầu gối thì hề nhún xuống, đôi mắt hơi đỏ. Hai hàng nước mắt sắp rơi mà chưa rơi, trông thật tội Nhất là hôm nay cô ta mặc váy ngắn, cố ý để lộ băng trên cổ Với dáng vẻ cuối cùng Kỳ Châu cũng không nhịn được nữa, lên tiếng:
chuyện khác không nói, Vũ Vi, hôm nay Tiểu Nghi chỉ muốn biết Thẩm và Hà đang ở đâu. Em cần nói cho cô ấy biết, mọi chuyện sẽ giải quyết.”
không
“Vũ Vi! Em ngoan cố bao giờ? Dì qua đời năm, em rồi! Anh đang giúp em đấy! Em có biết giam là phạm pháp không?”
Kỳ Châu tức giận vì thái độ tôi.
Tôi cười khẩy:
“Kỳ Tổng năng cẩn trọng. Tôi xưa nay vẫn luôn thủ pháp luật.”
Kỳ Châu bất lực:
“Anh nói thật chỉ cần em đầu, chúng ta sẽ đính rồi cưới. Giờ anh nhận ra người anh yêu là em. Vũ Vi, làm khó anh nữa.”
Giọng anh ta như đang cầu xin, khiến những người vốn định chờ xem tôi bị bẽ mặt bỗng sững người.
Bởi vì trong mắt mới là kẻ suốt dây dưa không buông, người đáng lẽ hôm nay phải xin tha thứ là tôi chứ không phải là Kỳ cao cao tại
Thẩm Nghi khẽ run, một giọt nước mắt xuống. Thấy tôi chẳng chút động lòng, cô ta lóc:
“Thôi đi, anh Kỳ Châu, cô ta chỉ muốn làm nhục sẽ chẳng bao giờ trân trọng cảm của anh đâu. Nhưng cần vì anh, vì ba em, em sẵn sàng quỳ xuống trước mặt cô ta, dập đầu cũng
Vừa nói ta vừa định quỳ trước mặt tôi:
coi như tôi cầu xin cô, xin hãy tha cho ba mẹ tôi, tha cho Kỳ Châu – anh thật sự yêu cô.”
ta bị người ta lại – chính là Đổng Tuấn, nổi đóa hét lên:
“Kỳ ca, Tiểu cô ta đến mức rồi, anh còn yêu cô ta sao? Anh cái gì vậy? Cô ta đúng là độc ác! Loại đàn bà oán Không giữ nổi đàn lại đi trách người y mẹ cô ta!”
“CHOANG!”
champagne mấy vạn tệ tôi đập xuống đất. vang lớn khiến cả căn phòng tức im
Chỉ còn tiếng nức nở khe khẽ Nghi.