Món Nợ Mang Tên Cha
5
Ba tôi mất chuyện.
đúng là có bằng đại học thật, nhưng tôi và anh tôi cũng đâu phải dạng vừa.
Ngay lập tức, tôi hỏi ý kiến luật sư. Sau đó, tiền chu cấp được quy đổi gạo, ăn và các nhu yếu phẩm, thẳng tới phòng của ba tôi.
tôi đến mức mặt chuyển sang màu xanh lá, rõ ràng là bị chọc giận không nhẹ:
“Đồ nghịch
Tôi mỉm cười nhàn nhạt:
“Không phải kêu tôi và anh cấp cho ba Chỗ gạo bột này cho ba ăn cả năm đấy. Không sao, tháng tụi con sẽ lại gửi tiếp. Miễn là không chết vì ăn, thì cứ cho tới chết.”
ba tôi phập phồng dội.
“Bọn bây còn chút nhân tính nào không? là ba tụi bây Không có tao, tụi làm sao có được cuộc sống sung sướng như bây giờ?”
Ông ta đừng nói thì còn vừa mở miệng ra là như đổ thêm dầu vào lửa, khiến và anh đứng sững
Chúng tôi từ từ quay đầu lại:
“Ông có gì không vậy?”
Người sinh ra tụi tôi là mẹ, người nuôi nấng dạy tụi tôi cũng mẹ.
Còn Kỷ Chí Văn? Chỉ là một người từng sung sướng mười mấy giây, giờ tưởng mình là Thượng tạo hóa?
Không ngờ này không những không biết xấu hổ, mà nghĩ rằng chúng tôi mắc nợ ông ta.
“Dù sao máu thịt trên người tụi bây cũng là do cha mẹ ban cho, những tụi bây có hôm nay là tao. Từ nay mỗi đứa phải chuyển cho hai vạn tệ mỗi tháng, còn phải hiến một quả cho tao nữa.”
“Kỷ Mạn, mày bây giờ làm viên đại học rồi, chắc không muốn mất mặt trước sinh đâu nhỉ! Kỷ Bân, công ty mày làm ăn phát lắm đấy, nếu không chịu theo cầu của tao, tao sẽ đưa chuyện bất hiếu này cho truyền thông, xem đó còn ai dám mua sản phẩm của mày nữa không.”
Tôi thật thể ngờ một người lại có thể vô sỉ đến mức này. Tôi hoàn toàn đánh giá thấp độ dày của cái ba tôi.
Khi tôi chuẩn đầu trực tiếp thì anh tôi kéo nhẹ áo tôi.
Anh quay sang ba tôi và “Được, con đồng ý.”
Ba tôi lập tức nở nụ cười rạng rỡ:
“Ngoan lắm, đây mới đúng là con của ba, đừng có học con vừa xấu vừa nham hiểm, đúng là hư từ mẹ
Anh tôi một hơi thật sâu, trán nổi gân xanh.
Khi chúng tôi rời khỏi phòng và tôi tức tối mở miệng:
“Chẳng anh sự muốn đưa tiền cho ta à? là công với mẹ quá!”
tôi lắc đầu:
nhiên là không. Anh chỉ nghĩ ra một cách đũa tốt hơn — khi nào Kỷ Chí Văn hoàn toàn biến khỏi thế giới này, mẹ mới có thể thực sự giải thoát.”
Mặt đã hoàn toàn lặn xuống đường chân trời, ánh đèn lạnh trong xe hắt lên gò má anh, lạnh lẽo không ấm.
Tôi khựng lại trong hơi thở:
Trong những đêm mẹ vùi mặt trong mà thầm.
Trong những ngày chúng tôi phải ăn dưa muối sống qua ngày.
Tôi đã sớm làm điều này rồi.
Những cảm không được nói ra sẽ không biến mất, bị chôn sống, và một đó bùng phát trở lại bằng hình thức xấu xí hơn.
Tình yêu là như hận thù cũng không
từ ngày Kỷ Văn quay về, ông nên hiểu rõ một điều — hai anh em tôi không phải loại dễ đối phó.
6
Ngày hôm chúng tôi ba một căn hộ cao cấp sáng sủa, sẽ và rộng rãi.
Ông ta ngó nghiêng khắp nơi, tỏ ra cực kỳ hài lòng.
“Đúng rồi, đây mới xứng với thân phận của ba. Nếu để người ta biết ba phải ở trọ, sẽ ảnh hưởng đến danh của hai đứa – một viên đại học, một tổng công ty.”
“À đúng mẹ các con đâu? Kêu ấy đây nấu cơm cho ba… không, là cùng ba hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc.”
Tôi một hơi thật sâu:
“Mẹ có việc riêng, không rảnh để hầu hạ ông.”
Ba tôi bĩu môi:
“Phụ nữ nông thôn thì có việc gì bận rộn? Rảnh rỗi thế không lo chăm sóc cho đàng hoàng?”
và trai không nhìn nhau, trong mắt cả hai đều ánh sự giận dữ kìm nén.
Ba tôi thì toàn không nhận điều thản nhiên ngồi phịch ghế sofa:
“Thôi, bà ấy hay không cũng thế. con tìm cho một người giúp việc được, nhưng nhớ là dưới bốn mươi tuổi, dịu dàng dễ thương, chơi đàn, cờ, thư pháp và vẽ
Tôi chịu nữa, lời:
còn một quả đừng học đòi thanh niên mà chơi không đột tử giữa
Bị tôi trúng tim đen, ba tôi lập tức đỏ mặt tía tai:
“Kỷ Mạn! Con là con gái mà ăn nói chẳng biết xấu hổ! Trong lòng ba chỉ có Diêu của con cùng lắm là thêm mẹ ngoài ba chẳng có suy nghĩ bậy bạ!”
Câu đó chỉ có thể đi lừa mấy người chết dưới mồ.
Tôi im không đáp, tôi lại tiếp tục lải
“Nói đến chuyện thận, tụi con đã quyết định ba chưa? Dù sao cũng là làm việc trí óc, cả ngày ngồi văn thiếu một quả thận cũng chẳng ảnh hưởng gì.”
Anh tôi miễn cưỡng buông ra một câu: kiểm ghép xong rồi
Ba tôi nghe vậy thì yên tâm, bắt hưởng thụ cuộc
khi chúng tôi đặt tờ kết quả không đủ điều hiến lên bàn, ba tôi như bị sét đánh giữa trời quang:
“Hai đứa đều không phù hợp? Không thể nào!”
Tôi không nói cho ông biết rằng, và anh đã động tay vào tờ kết quả
Bắt tụi tôi hiến thận cho một cặn ông ta? Thà đem cho chó còn hơn.
Chỉ chớp mắt, ba như già đi mười tuổi.
Ông dường như cảm nhận được cái bóng của tử thần, giọng run rẩy:
phải còn mẹ sao? Mau gọi bà ấy tới…”
tức dập tắt ảo tưởng của ông:
“Mẹ tôi và ông không cùng nhóm máu, càng không ghép thận được. Nếu ông muốn có hy vọng, chi bằng tìm anh chị em ruột của mình, xác suất ghép thành công cao nhiều.”
“Đúng! Sao tôi lại không nghĩ ra chuyện này chứ!”
Ba tôi vỗ đùi đánh đét cái, vẻ mặt mừng rỡ như bắt vàng:
“Tôi là hy vọng của cả cái làng, họ thể nào không giúp tôi được!”
Sau tin, cô dì chú bác kéo tới đông
Nhìn thấy căn nhà rộng rãi, sang trọng, họ lập tức quên sạch mâu thuẫn năm xưa, tíu tít tay ba tôi hỏi han cần.
Trước mặt họ, ba tìm lại được cảm giác việt, khoác lác một tràng, nào là sẽ con cái họ đại học nơi tôi dạy, hoặc nhận vào công ty của anh
Thạc sĩ, quản lý? Nhấn nút là có ngay.
Mấy người họ như mở hội, thi nhau khen ngợi tôi có bản lĩnh, xứng đáng là niềm tự hào duy nhất của nhà họ
Không được đẩy đến ba tôi không mục đích thật sự nữa:
“Vậy thì tôi cũng nói thẳng luôn, trong số người, ai sẵn lòng cho tôi một quả thận?”
Cả đám họ sững người, đưa mắt nhìn nhau: “Thận cơ?”
Ba tôi hốt hoảng lên:
“Là bệnh thận của tôi đấy! Mọi người đều là người thân của tôi, chẳng lẽ lại mặc kệ tôi sao? Bác sĩ nói tình sức của tôi rất xấu, phải thay thận mới sống Kỷ và Kỷ Bân không phù hợp, giờ tôi chỉ còn trông cậy vào các người!”
“Cái đó... Chí Văn à, anh đừng nói đùa chúng tôi cũng lớn tuổi rồi, già cả xương cốt thế này, mất quả thận chắc gì đã sống qua ca mổ?” – bác cả hất tay tôi như hất phải rác rưởi, còn ra sức lau lau lên
thì ho sù
“Anh à, em cũng muốn hiến cho anh lắm, thể em có lòng mà có sức…”
người họ hàng thì chuẩn bị lý do để từ chối.
Người thì bảo mình có bệnh, người thì kể khổ vì con nhỏ, sợ may xảy ra chuyện ai chăm sóc.
Đến thời then chốt, không ai chịu đứng vì ba tôi.
Ông đủ đường, nhưng không tính đến chuyện này.
“Các người không có lương tâm Tôi giúp đỡ mọi người biết bao nhiêu việc, từ lúc người sinh đến khi tụi nhỏ vào học ở thành nào tôi không tận tâm lực? Vậy mà bây giờ ngay cả một thận nhỏ cũng không chịu hiến cho tôi à?!”
Bác cả khó chịu cãi lại:
“Đối anh thì là chuyện nhỏ, nhưng với tụi tôi, mỗi người chỉ có hai thận, mất đi cái là nguy cả đời. Anh chỉ biết nghĩ cho mình, có từng nghĩ đến tụi tôi không?”
ba cũng lên tiếng tiếp lời:
đấy! Hơn nữa chúng cũng gì anh cả. Năm xưa anh ra nước ngoài, mượn 100.000 tệ, là Phân trả suốt năm mới xong. Anh biết trễ bao nhiêu chuyện của tôi không?”
Ai thi nhau lên tiếng, như muốn đóng đinh ba tôi lên đỉnh cao của sự nhục
Tôi và trai vẫn im lặng, chỉ yên nhìn màn kịch diễn ra trước mắt.
Chúng tôi mãi mãi không quên được cảnh tượng trước ngày gia đình tôi bị ngân hàng đuổi khỏi — bác cả và ba hùng hổ đến tận cửa đòi tiền.
Mẹ tôi vừa khóc xin họ cho thêm chút thời gian, nhưng bác cả lại nhổ nước bọt vào mẹ tôi:
nói thêm ngày, nửa ngày cũng không được. Nợ phải trả, lẽ đời là vậy! Cẩn thận không tao bán con gái mày để trả nợ đấy!”
Cô ba cũng chẳng phần độc miệng:
chị không quản nổi ông? chị hơn chút nữa, anh đã chẳng suốt nhung đàn bà kia! sao anh tôi cũng đi rồi, chị chẳng còn chị dâu tôi nữa, mau trả đi, không thì chị hậu quả rồi đó!”
Hai khuôn đó giờ vẫn còn hiện rõ trong trí nhớ tôi.
Sau khi tôi và anh trai thành đạt, bác và cô vẫn luôn thấp thỏm lo lắng, sợ chúng tôi trả thù.
tôi vẫn lặng không hành động gì, dần họ cũng an tâm lại.
Nào ngờ đâu, không là không trả thù, chỉ cơ chưa tới mà thôi.
Ba tôi, bác cả, cô ba — ai số họ thoát được.