Mấy sau đó, Chu Hoài ngày nào cũng nhắn tin cho tôi, còn cố tình kèm theo cái sticker yêu.
Tôi thẳng tay chặn
ta lại dùng số mới gọi đến. Trong điện giọng anh ta khàn khàn:
“Vợ anh ốm rồi… Em có thể đến thăm anh chút không? Mấy hôm nay, anh nhớ lắm…”
“Không cần thiết. Đã ly hôn thì khoát cho xong.”
“Vợ ơi, anh khó chịu chết được. Anh muốn ăn cháo sườn Anh biết em không thật sự muốn ly hôn đúng Anh cũng đâu muốn, hôm anh chỉ buột miệng nói thế thôi…”
“Là thật.” Tôi lạnh lùng cắt ngang, rồi luôn số đó.
Nhưng chẳng kéo dài được lâu, mẹ anh ta gọi tới, giọng vừa chua ngoa vừa chất
“Tiểu Nhã, dạo con gì thế? Phụ nữ lấy rồi là phải lo cho gia đình. con ốm nằm đó, mà con có tâm trạng đi Con xem bây chẳng con, việc nhà thì không
“Dì ơi, và Chu Hoài đang thủ tục ly hôn. Không dì tìm người mới của anh ta đến mà chăm.”
“Cái bé này, sao lại ăn như thế? Ly hôn chuyện lớn vậy không với người lớn lấy một tiếng? Con trai tôi, tôi hiểu rõ nhất, nó không thể sai được. Chắc chắn là do con dính nó quá khiến nó thấy mệt mỏi!”
“Dì, nếu không có chuyện gì quan thì con cúp máy nhé. Tạm biệt.”
Tôi buồn nghe thêm một câu nào nữa, tiện tay chặn luôn cả
Tưởng đâu có thể bình yên qua một tháng chờ hôn, hôm đó tôi chuẩn đến bệnh để làm phẫu
Vừa cửa ra, mẹ chồng và chị chồng tôi theo đứa con chình ình trước cửa.
Chúng tôi ngồi trong khách. Đứa bé vừa đặt xuống sàn đã khắp Tôi gọi nó ra ngoài, chị chồng liền mai: chỉ là một đứa trẻ, em cũng phải chấp nhặt sao?”
Tôi im lặng.
Mẹ chồng lên tiếng trước, vỡ không khí ngột “Thông gia à, con gái bà định ly hôn với con trai bà biết chưa?”
Chuyện của tụi nhỏ, tụi tự quyết.”
cưới nhau cãi cọ chuyện thường. Tiểu Hoài có làm gì quá đáng đâu. Tôi nghe chỉ vì mấy cái như vậy cũng quá trẻ con
“Chỉ một chuyện nhỏ đã đòi hôn nhân là đùa à? Muốn kết thì kết, muốn tan là tan – chị chồng khẩy.
Tôi cười khẽ, mẹ chồng: “Dì à, nếu bội cũng không được tính là sai, vậy có thể tha thứ nếu rể ngoại tình không?”
Chị gái Chu Hoài lập tức nổi điên như bị đuôi: “Thế mà gọi là ngoại tình à? Chỉ là nói chuyện với phụ khác thôi! Cô cũng nên nhìn lại mình ông đôi khi không quản quá chặt! Cô quên, ban đầu cô dày bám lấy em tôi đòi cưới!”
Tôi lập đưa ra bức Chu Hoài Tần Niên, lạnh lùng hỏi lại: “Vậy chị chắc chị hôn người phụ nữ khác, cũng không quản đúng không?”
Sắc mặt mẹ Chu lập tức đổi.
“Ây dà, đàn ông mà, có ai không đâu. Về nhà tôi sẽ mắng nó một trận! Hai mỗi người nhường một ly hôn nữa!”
Tôi cười lạnh: “Dì có vẻ dì có truyền thống dễ dàng tha thứ cho việc đàn ông phản bội. Nhưng nhà tôi thì không! Tôi đã làm gì sai để phải nhường? tôi không tức tha thứ cho của con trai dì sao? Nếu hôm nay mọi người đến đây để đổ lỗi cho tôi, xin mời —
Chu Hoài lập tức bật dậy, chỉ tay vào mặt tôi quát lớn: “Thông gia, con gái bà đúng là không có giáo dục! Ly hôn rồi, xem ai còn muốn cưới cái đồ bỏ đi này nữa!”
Mẹ điềm đáp lại: “Con cái tôi dạy thế nào, tới lượt nhà bà phán xét. Ít nhất chúng tôi không dắt nguyên nhà đến để chửi bới khác.”
Chị gái Chu Hoài tức đến run kéo mẹ đứng dậy định bỏ đi.
“Tiểu Thành, về nhà!”
Không thấy động tĩnh gì. Tôi bước vào phòng xem choáng váng — đây còn phòng
Chăn trên giường kéo lê xuống đất, còn cả lỏng màu vàng không rõ là gì.
Tường dán đầy những hình vẽ nguệch ngoạc son môi.
Cháu trai Chu Hoài đang nằm bò trên bàn trang của tôi, toàn bộ đồ đạc rơi vãi đầy trên lọ thì bị ra tung
giận sôi máu, cố gắng nén tức, gọi nó xuống.
trợn tôi, rồi mở miệng “Con tiện nhân, sao mày dám ra lệnh cho Con tiện nhân đi chết đi!”
Một đứa trẻ hơn ba tuổi… lại thể nói ra những đó?
Còn chị gái Chu Hoài thì đứng cửa, cười hả hê, như thể đứa trẻ vừa điều gì vinh quang lắm.
Dây thần kinh cùng trong đầu tôi như bị phựt. Tôi lao túm nó lên định kéo ra ngoài đưa cho mẹ
Nó thì đấm, thì điên loạn. Tôi đau quá, tay lơi nó xuống đất rồi khóc rống lên.
“Bốp!” — một cái tát giáng thẳng vào tôi, cả nửa má dại. Chưa kịp ứng thì mẹ Chu Hoài đã xô mạnh khiến tôi ngã lăn ra.
“Mày là con tiện nhân nào! Ai cho phép mày cháu tao! Tao cho mày bài học!”
Chị gái anh ta túm tóc tôi, đầu tôi xuống đất. bé thì đá vào bụng tôi mấy cái. Tất cả chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc, bố tôi cố kéo nhưng không kịp.
Tôi chỉ cảm bụng quặn một dòng chất ấm nóng theo
Mẹ hoảng loạn, nước mắt như suối. Trước mất ý thức, tôi chỉ kịp một câu:
“Gọi… công
Mẹ và chị Chu Hoài thấy tình hình không ổn, vội bé bỏ trốn.
Tôi được đưa đi cấp cứu khẩn cấp.
Đứa bé… không giữ được nữa rồi.