Sau Khi Tha Thứ
Sau khi ly hôn, tôi nhận nuôi một bé bằng tuổi Hứa Hoa.
Cha của con bé mất trong đất. Nó vùi dưới nát suốt 40 tiếng, không ăn không uống.
Để không bị thiếp đi, nó cứ hát quốc ca mãi cho đến khi cứu hộ phát hiện ra.
Khi tôi mặt tại hiện trường, bị chí sống mãnh liệt của bé làm cho xúc động mạnh, tôi đã viết một bài phóng sự riêng về
Con tên là Bách Linh giống như cái tên của từ nhỏ đã thích
Sau khi nhận nuôi Linh Linh, tôi đưa đi bác
Đáng tiếc thay, dây thanh của con lúc đó đã bị tổn thương nghiêm trọng. Dù không ảnh hưởng đến việc nói nhưng không thể hát được nữa.
Con là một đứa trẻ ngoan đến mức khiến người khác Ngược lại còn quay sang an ủi tôi:
“Mẹ ơi, không sao đâu, con đã rất nguyện rồi.”
Cuộc sống mới tôi bình yên và đầy ý nghĩa.
không còn phải dè dặt vì Hứa Hạc Thanh, không còn sống trong cảm giác bất an, không cần mỗi ngày phải nhắc nhở hay lắng cho đứa con ngày càng xa cách.
Có lẽ vì từng trải qua tai họa sinh tử, Linh luôn trân trọng tại, rất nghe lời ngoan ngoãn yêu cùng.
Tôi cùng Linh Linh làm đơn chuyển công tác đến một thành phố khác, chỉ mong không bị những làm nữa.
Không Hứa Hạc Thanh và Hứa Hoa vẫn chủ động tìm đến.
nửa sau.
Khi tôi Linh Linh tan học, vừa về đến nhà thì thấy trước cửa có hai người — một lớn, một nhỏ.
Hứa Hoa đang cầm một chiếc bánh kem nhỏ, ánh mắt lên khi thấy tôi, nhưng khi nhìn Linh Linh bên cạnh tôi, ánh sáng đó vụt tắt.
Nó bước giơ bánh lên, rụt rè nói: “Mẹ ơi, nay là sinh nhật con, con có thể cùng mẹ đón sinh nhật được không?”
Tôi nói còn Linh Linh thì ngoan ngoãn nép sát vào tôi.
Sắc Hứa Hoa ngày càng buồn bã, như sắp khóc đến nơi.
Hứa Hạc Thanh bước tới, kéo tay con trai, ánh mắt van nài nhìn tôi:
“Suốt nửa qua, Hoa Hoa thường khóc đòi tìm em. Bọn anh tìm rất lâu mới biết em sống ở đây.”
Tôi mới hôm nay là sinh nhật của Hứa Hoa.
Những năm trước, vào giờ này tôi đã chuẩn bị xong quà, một tiệc đón sinh cho con.
giờ thì khác, tôi khẽ từ chối:
“Con có thể như năm ngoái, đón sinh nhật cùng cô Ý. Mẹ giờ không còn là của con nữa rồi.”
Đúng lúc đó, Linh Linh gọi khẽ một “Mẹ ơi.”
Hứa Hoa lập tức bật khóc, quay sang hét Hạc Thanh: “Ba nói Ba mẹ sẽ không giờ bỏ con!”
Nó ném cái kem vào người Hứa Hạc Thanh, rồi òa khóc ôm lấy tôi: “Mẹ chính là mẹ con!”
Nước mắt ướt đẫm tôi, nhưng tôi chẳng còn chút đau lòng nào, chỉ thấy tiếng khóc nó thật phiền phức.
Tôi gỡ không ra, đành nói Hứa Hạc Thanh: “Đến kéo anh về đi.”
Hứa Hạc Thanh nhìn tôi, giọng khàn khàn: Thư, Hoa Hoa cũng là con em mà.”
Linh bước ra kéo Hứa khỏi tôi, khẽ cười mỉa: “Nhưng anh và con anh, trước đây đã chọn không cần
Gương Hứa Hạc Thanh tối sầm: đó anh chỉ tức giận nhất thời
“Em một mình đến nơi hiểm như thế, sợ
“Sau này nghe nói điều chuyển đến thành khác, anh tìm rất lâu mới biết được chỗ ở của
Tôi không giận mà cười: anh ngoại tình cũng là vì lo cho tôi à?”
Hứa Hạc Thanh nghẹn cổ, lập họng.
Tôi không tâm đến ánh mắt buồn bã hai cha con họ, dắt Linh Linh vào nhà và không để vào.
Trong Linh Linh tôi: “Mẹ nhốt họ ngoài cửa có sao không?”
Tôi nhẹ mái tóc mềm của con bé, thản nhiên đáp: “Không sao đâu, thấy mẹ thì họ cũng sẽ nhanh chóng rời đi Sau khi hết yêu, mẹ thật sự nhìn rõ con của Hứa Hạc Thanh. Còn Hứa Hoa, là trai anh cũng chẳng khá hơn.”
Hôm nay họ đến tìm tôi, có vì tôi thật — dù gì trước đây tôi tốt với họ đến thế.
Nhưng chắc chắn, sẽ đơn giản như vậy.
Và tôi đoán đúng.
Tối hôm đó, nhận được một tin nhắn từ Hứa Hạc Thanh.
Một số lạ, nhưng tôi linh cảm được là anh vì dung như sau:
“Tần Thư, anh biết khi đó là bọn anh sai, nhưng bọn anh cũng đã phải lấy quả báo.”
Tôi tò không hiểu sao anh ta lại nói thế, bèn hỏi thăm vài đồng nghiệp để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Và tôi mới biết, chẳng bao lâu sau khi ly hôn, chồng của Ý cũng phát hiện quan hệ mờ ám giữa cô và Hứa Hạc Thanh.
Không giống tôi — chọn cách dứt ra đi, không muốn dính dáng ta trực tiếp đòi Hứa Hạc Thanh một khoản tiền rất gọi là “phí tổn thất tinh thần”.
Hứa Hạc Thanh không chịu bỏ ra tiền đó, liền đe người đàn ông kia, rồi Tô Giai về sống cùng.
Nhưng không ngờ, người đàn ông đó lại là loại chẳng vừa.
Anh ta quyết chơi tới cùng — phanh phui toàn bộ chuyện giữa Hứa Hạc Thanh Tô ra công khai, đến mức báo chí bị vào.
Kết là, cả khu vực đều biết chuyện một cô giáo tiểu học ngoại tình, chen chân gia đình học khiến vợ phải bỏ đi.
Tô Giai Ý nhà trường cho thôi việc vì đức không yêu cầu”, Hoa cũng không thể tục ở lại trường.
Ngày cũng có người xì xào bên tai nó: “Đó chính là đứa bé mẹ ruột để theo tình của đó.”
Ngay cả ánh mắt của giáo viên cũng đổi.
cùng, Hứa Thanh đành cho con học.
về phần Hứa Thanh, công ty của ta bị hưởng nặng nề, đang bên bờ phá sản.
Nhiều người không muốn hợp tác với một người ông đã bỏ người vợ từng cùng mình qua khó khăn.
Hơn nữa, vì nghề tôi quen rất nhiều nhân vật lớn trong các lĩnh vực khác nhau.
Khi tôi còn là vợ anh những mối quan hệ đó là tài nguyên quý giá cho anh ta.
sau ly hôn, lại trở thành cơn ác mộng.
Nên hiện tại, cuộc sống của họ hoàn toàn không dễ dàng.
Nghe xong những đó, trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc phức tạp, xen lẫn chút hả hê.
Đây là cái giá cho sự phản bội.
Hứa Hạc Thanh dọn đến sống cạnh nhà tôi cùng với Hứa Hoa, thậm chí còn chuyển Hứa Hoa vào đúng trường của Linh Linh.
Tôi không còn muốn gì nữa, nhưng chỉ cần họ không hưởng đến cuộc sống của tôi và Linh Linh, tôi sẽ kệ.
Hứa Hoa thường lộ ra vẻ thân mỗi thấy tôi ôm Linh Linh.
Còn Hứa Hạc Thanh thì bắt đầu thường xuyên hoa, tặng quà cho tôi, khiến hàng xóm xung quanh ai cũng nghĩ rằng chúng tôi là một cặp.
Không thể đi, tôi chỉ biết cố gắng chối mọi sự tiếp cận, hy vọng sớm biết điều mà rút lui.
Cho đến một ngày, nhận cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm lớp Linh Linh.
Linh Linh đánh nhau trường.
Tôi vội vàng xin nghỉ tốc chạy đến trường.
đến văn phòng, tôi đã Linh Linh đang ngồi đó, đầu gối bầm tím mảng lớn.
Tôi quỳ xuống, xót xa hỏi: “Con có đau Còn bị thương ở đâu nữa không?”
Linh Linh không nói, chỉ khẽ vẻ mặt hơi sợ sệt và lắng.
Tôi còn chưa kịp hỏi tiếp, thì cảm thấy tay áo bị kéo.
Hứa Hoa, nước mắt lưng tròng nhìn tôi: “Mẹ ơi, sao không hỏi con bị thương không?”
Lúc đó tôi mới thấy nó trên đầu có một cục to, trông thật thương.
Cô giáo chủ nhiệm nghe thấy Hứa Hoa gọi tôi là mẹ cũng hơi lúng túng: là của Linh Linh đúng không? Đây một bạn học khác cũng liên quan đến vụ đánh nhau.”
Tôi nhìn Hứa Hoa: “Con bắt nạt Linh à?”
Hứa Hoa mím môi, suýt khóc.
Cô giáo vội “Không phải vậy, là hai em cùng nhau đánh nhau với mấy bạn khác.”
quay lại hai đứa — Linh Linh Hứa Hoa?
Lúc này, phụ của mấy học sinh khác cũng kéo đến, Hứa Hạc cũng có mặt.
Có vài phụ huynh gì đã đòi bồi thường và lỗi.
Cô giáo nói: “Chúng ta cần làm rõ lý em đánh nhau
Tôi nhìn Linh Linh, con bé “Họ nói xấu mẹ con, con mới họ.”
Hứa cũng giống như một tử con nổi giận: “Đây là mẹ của con!”
Nghe xong, tôi chợt dâng lên dòng xúc áp.
Hứa Hạc Thanh quay sang nói với phụ huynh đang gào lên: “Các người cũng nghe rồi đấy. Nếu muốn bồi thường, có thể gặp luật sư của tôi.”
Bọn họ rõ ràng sợ người cứng rắn, thấy anh ta thế lớn, không ai dám gì thêm.
Cô cuối cùng yêu cầu những học sinh kia xin lỗi, và tất cả phải viết bản kiểm điểm.
Trên đường về, Linh nói với tôi: “Dù phải viết kiểm điểm, con vẫn sẽ đánh những ai dám bắt nạt mẹ.”
mềm lòng đến mức muốn khóc: “Nhưng phải biết vệ bản thân. Mẹ chỉ mong con lớn lên bình an và phúc.”
Tôi quay lại phía sau — Hứa Hoa đang tôi và Linh Linh, mím môi đầy uất ức.
Tôi nói: “Lần cảm ơn con nhé.”
Đây lần đầu tiên tôi chủ động nói với nó suốt thời qua, Hứa Hoa như không dám rụt rè nắm lấy tay tôi.
do một chút, nhưng không rút tay ra.
Hứa càng hơn, cái cục sưng đầu dường như chẳng còn đau, hớn hở hét lên: “Mẹ ơi!”