Sau khi ly hôn, tôi nhận nuôi một bé gái, bằng tuổi Hứa
Cha mẹ của bé mất trong Nó bị vùi dưới đống đổ suốt tiếng, ăn không uống.
Để đi, nó cứ hát quốc ca mãi cho đến khi chó cứu hộ phát hiện ra.
Khi ấy tôi cũng có tại hiện trường, bị sống liệt của con bé làm xúc động mạnh, tôi đã viết một phóng sự riêng về nó.
bé tên là Tần Bách Linh — giống như của nó, từ nhỏ đã thích hát.
Sau khi nhận nuôi Linh Linh, tôi đưa con bác sĩ.
tiếc thay, dây thanh của con lúc đó bị thương nghiêm trọng. Dù không ảnh hưởng đến việc nói chuyện, nhưng từ nay không thể hát được
là một đứa ngoan đến khiến khác xa. Ngược lại sang an tôi:
“Mẹ ơi, không sao đâu, con đã rất mãn nguyện rồi.”
Cuộc sống mới của tôi bình tràn ý
Tôi không còn phải dè dặt vì Hứa Hạc cũng không còn sống trong giác bất an, không cần mỗi ngày phải nhắc nhở hay lo lắng cho đứa con trai ngày càng xa
Có lẽ vì từng trải qua họa sinh tử, Linh luôn trân trọng hiện tại, nghe lời tôi, ngoãn và đáng yêu vô cùng.
Tôi cùng Linh Linh đơn xin chuyển công tác đến một thành phố khác, chỉ mong không những người kia làm phiền nữa.
Không Hạc Thanh và Hứa vẫn chủ động đến.
Hơn nửa năm sau.
Khi đón Linh Linh tan học, vừa đến nhà thì thấy trước cửa có hai người một nhỏ.
Hoa đang cầm một chiếc bánh nhỏ, mắt sáng lên khi thấy tôi, nhưng khi thấy Linh Linh cạnh tôi, ánh sáng đó tắt.
bước giơ bánh lên, rụt rè nói: ơi, hôm là nhật con, con có thể cùng mẹ đón sinh nhật
Tôi không nói còn Linh Linh thì ngoan ngoãn nép sát tôi.
Sắc mặt Hứa Hoa ngày càng buồn bã, như sắp khóc đến nơi.
Hạc Thanh bước kéo tay con trai, ánh mắt đầy van nài nhìn tôi:
“Suốt năm qua, Hoa Hoa thường khóc đòi tìm em. Bọn anh tìm rất lâu mới biết em sống ở
Tôi mới chợt hôm nay là sinh nhật Hứa Hoa.
Những năm trước, vào giờ này tôi đã chuẩn bị xong quà, nấu bàn tiệc đón sinh nhật cho
Nhưng thì khác, tôi khẽ từ
có thể như năm ngoái, đón nhật cùng cô Tiểu Ý. Mẹ bây giờ không là mẹ của con nữa
Đúng lúc đó, Linh khẽ một tiếng: “Mẹ ơi.”
Hứa Hoa tức bật khóc, quay sang hét với Hứa Hạc Thanh: “Ba nói dối con! Ba bảo không bỏ con!”
cái bánh vào người Hứa Thanh, rồi òa khóc lấy tôi: “Mẹ chính là của con!”
Nước mắt ướt đẫm áo tôi, nhưng tôi chẳng chút đau lòng chỉ tiếng khóc của nó thật phiền phức.
Tôi gỡ mãi không ra, đành nói với Hứa Hạc Thanh: “Đến kéo con anh về đi.”
Hứa Hạc Thanh tôi, giọng khàn: “Tần Thư, Hoa Hoa cũng con em mà.”
Linh Linh bước ra kéo Hứa Hoa ra khỏi tôi, tôi khẽ cười mỉa: “Nhưng anh và con anh, trước đây đã chọn tôi.”
Gương mặt Hứa Hạc Thanh tối sầm: “Lúc đó anh chỉ tức nhất thôi.”
“Em mình nơi hiểm như thế, anh sợ lắm…”
“Sau này nghe nói em điều chuyển đến thành phố khác, anh tìm rất lâu mới biết được ở của em.”
Tôi không giận mà cười: “Vậy anh ngoại tình là vì lo cho tôi à?”
Hứa Hạc Thanh bị nghẹn cổ, lập tức cứng họng.
Tôi không quan tâm đến ánh mắt buồn của hai cha con họ, dắt Linh và không để bước vào.
Trong nhà, Linh khẽ hỏi tôi: “Mẹ ơi, mình nhốt họ ngoài cửa vậy có sao không?”
xoa nhẹ mái tóc mềm mại của con bé, thản nhiên “Không sao đâu, không thấy mẹ thì họ cũng sẽ nhanh chóng rời đi thôi. Sau khi hết yêu, mẹ mới thật sự nhìn rõ người của Hứa Thanh. Còn Hoa, là con trai anh cũng khá hơn.”
Hôm nay đến tôi, có thể vì nhớ tôi thật — dù gì trước đây tôi đã tốt họ
Nhưng chắc chắn, sẽ đơn giản vậy.
Và tôi đoán đúng.
Tối hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn từ Hạc Thanh.
Một số lạ, tôi được là ta, vì nội như sau:
“Tần Thư, anh biết là bọn anh nhưng bọn anh cũng đã phải nhận lấy quả báo.”
Tôi tò mò hiểu sao anh ta lại nói thế, hỏi thăm vài đồng nghiệp để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Và tôi mới biết, chẳng bao lâu sau tôi ly hôn, chồng của Tô Giai Ý cũng phát hiện quan hệ mờ giữa cô ta và Hứa Hạc Thanh.
Không giống tôi cách dứt khoát ra không dính dáng anh ta trực đòi Hạc khoản tiền rất lớn, gọi là “phí tổn thất thần”.
Hứa Hạc Thanh tất nhiên chịu bỏ ra số tiền đó, liền đe dọa người đàn ông kia, rồi đưa Tô Giai Ý về sống cùng.
Nhưng không ngờ, người đó lại là loại chẳng vừa.
Anh ta quyết chơi cùng — phanh phui toàn bộ chuyện giữa Hứa Hạc Thanh và Tô ra khai, đến mức báo chí cũng bị kéo
quả là, cả đều chuyện một cô giáo tiểu học ngoại tình, chen chân gia đình học sinh, khiến vợ phải bỏ đi.
Tô Ý bị nhà trường việc vì “đạo đức không yêu cầu”, còn Hứa Hoa cũng không thể tiếp tục ở lại
Ngày cũng có người xì xào bên tai “Đó chính là đứa bé bỏ mẹ ruột để tình nhân của ba đó.”
cả ánh mắt của giáo thay đổi.
Cuối cùng, Hứa Hạc Thanh đành cho con nghỉ học.
Còn về Hứa Hạc Thanh, công ty của anh ta ảnh hưởng nặng nề, đang bên phá sản.
Nhiều người không hợp tác với một người đàn ông đã bỏ người vợ từng cùng mình vượt qua khó khăn.
nữa, vì nghề của tôi, tôi quen biết nhiều nhân vật các lĩnh vực khác nhau.
Khi tôi còn là vợ anh ta, những mối quan hệ là tài nguyên quý anh ta.
Nhưng sau ly chúng lại trở thành ác mộng.
Nên hiện tại, sống của hoàn toàn không dàng.
xong những chuyện trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc phức tạp, xen hả
Đây chính là cái cho sự phản bội.
Hứa Hạc Thanh dọn đến sống cạnh nhà tôi cùng với Hứa Hoa, thậm chí còn chuyển Hứa Hoa vào đúng của
Tôi không hiểu còn muốn gì nữa, nhưng chỉ họ không ảnh hưởng đến cuộc sống của và Linh Linh, tôi mặc kệ.
Hứa Hoa ra vẻ tủi thân mỗi thấy ôm Linh Linh.
Hạc Thanh thì bắt đầu thường xuyên tặng hoa, tặng cho tôi, khiến hàng xóm xung quanh ai nghĩ rằng chúng tôi là một
Không thể đuổi đi, tôi chỉ biết gắng chối mọi sự tiếp cận, hy vọng họ sớm biết điều mà rút lui.
Cho đến một ngày, tôi nhận cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm lớp Linh Linh.
Linh đánh nhau ở trường.
Tôi vội vàng xin làm, tức chạy đến trường.
Vừa văn phòng, tôi đã Linh Linh đang đó, đầu gối bầm tím một mảng lớn.
Tôi quỳ xuống, xót xa hỏi: “Con có đau Còn bị thương ở đâu
Linh Linh không nói, chỉ khẽ lắc đầu, vẻ mặt hơi sợ và lo lắng.
Tôi còn chưa kịp hỏi tiếp, cảm thấy tay áo bị
Hứa Hoa, nước mắt lưng tròng nhìn tôi: “Mẹ ơi, sao mẹ hỏi con có bị thương không?”
Lúc đó tôi mới thấy — trên đầu một cục sưng to, trông đáng thương.
Cô giáo chủ nhiệm thấy Hứa Hoa gọi tôi là mẹ thì cũng hơi lúng túng: “Chị là mẹ Linh Linh đúng Đây là một bạn học khác cũng đến vụ nhau.”
Tôi nhìn Hứa Hoa: “Con bắt Linh Linh à?”
Hứa Hoa mím môi, suýt khóc.
Cô giáo vội vàng giải thích: phải vậy, là hai em cùng nhau đánh nhau với bạn khác.”
Tôi lại nhìn hai đứa — Linh Linh và Hứa Hoa?
Lúc phụ huynh của học sinh khác đến, Hứa Hạc Thanh có mặt.
Có vài phụ huynh chưa gì đã lớn tiếng đòi bồi thường và xin lỗi.
Cô giáo nói: “Chúng ta cần làm lý do các em nhau trước.”
Tôi nhìn Linh Linh, con bé nói: “Họ nói xấu con, nên con mới đánh họ.”
Hứa Hoa cũng giống một chú sư tử nổi giận: “Đây là mẹ của con!”
Nghe xong, lòng tôi chợt dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp.
Hứa quay sang nói với huynh đang gào lên: “Các người cũng nghe rồi đấy. Nếu muốn đòi bồi thường, có thể luật sư của tôi.”
Bọn họ rõ ràng sợ rắn, thấy anh ta khí thế lớn, không ai dám nói gì thêm.
Cô giáo cuối cùng yêu cầu những sinh kia xin lỗi, và cả viết bản kiểm điểm.
Trên đường về, Linh Linh nói tôi: “Dù có phải viết kiểm điểm, con vẫn sẽ đánh ai dám bắt nạt
Tôi mềm lòng đến mức muốn khóc: “Nhưng phải biết vệ bản thân. chỉ mong con lớn lên bình an và hạnh phúc.”
Tôi quay lại nhìn sau — Hứa Hoa đang nhìn tôi và Linh Linh, mím môi đầy uất ức.
Tôi nói: “Lần này cảm nhé.”
Đây là lần tiên tôi chủ động nói với nó suốt thời gian qua, Hứa Hoa như không dám tin, rụt rè nắm tôi.
Tôi do dự chút, nhưng không rút tay ra.
Hứa Hoa càng vui mừng cái cục sưng trên đầu dường như còn hớn hét lên: “Mẹ ơi!”