Tám Năm Yêu Thầm, Một Đời Chia Ly
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

06
Tô Hòa chắc không ngờ được này.
Việc lớn tiên ấy làm sau khi ly là… đi cùng phá thai.
Tôi đã dọn ra khỏi nhà.
Lúc đầu, Dịch Khâm không ý.
đề ly hôn khiến anh ta nổi trận lôi đình.
Anh ta gần như phá tan tành nửa cái nhà.
“Giang Nguyện, sao em có dễ dàng nói ra hai chữ như vậy? Bao nhiêu năm qua, anh là gì trong lòng em?”
“Em sẽ không hiểu chắc chắn không thể hiểu được. là anh đi sau em, em có giờ quay đầu nhìn anh một lần không?”
“Cô ấy chờ anh năm, chỉ mong có một chút hy vọng. Anh không thể từ
“Anh nhìn thấy bản thân mình nơi cô
tưởng anh thật sự muốn con đó Giang Nguyện, anh chỉ muốn em chứng minh — rằng em
Tôi nhìn chằm chằm Chu Dịch Khâm thật càng thấy xa lạ, nhìn càng thấy đáng ghét.
“Không cần minh gì nữa. Cứ coi như tôi chưa từng anh đi!”
Tôi châm biếm với Tô “Lúc cậu ly hôn với Giang Dã, tôi còn tưởng Giang Dã là đồ khốn. Nhưng bây giờ mới thấy — ít ra anh ta còn thẳng thắn Khâm vài phần. Sai là nhận, không quanh ly hôn cũng dứt khoát!”
Thế còn Dịch Khâm thì sao?
Những ngày rời xa ta, tôi cứ không ngừng suy nghĩ những lời anh ta đã nói.
Từng có gần như cuốn vào lối suy ta, cảm thấy lẽ ta không toàn sai.
Bao năm anh ta dành rất tôi.
Tình cảm của anh ta dành cho tôi, ai cũng nhìn thấy rõ.
Thậm chí mẹ anh ta từng đùa: “Thằng con trai này sinh ra chắc là để cho con. Nếu nó mà chia một phần tình cảm dành con sang mẹ, mẹ mừng lắm rồi.”
Nhiều người ghen tị tôi, nói tôi và Chu Dịch Khâm có thể đến được với nhau không dễ gì.
Cho nên tôi thật sự đã trân
Là do tôi chưa đủ tốt sao?
Hay tôi sai ở đâu?
sao Chu Dịch Khâm mang trong lòng nhiều oán hận và bất mãn đến vậy?
Tô nắm lấy tay tôi, ánh mắt quyết.
là sai, đúng là đúng. Là vì ai không quan trọng. Nếu anh ta cứ khăng đổ lỗi cho cậu, thì vấn đề của anh ta.”
Tôi cười khổ, cúi đầu.
Làm nghề này bao năm, tôi đã xử lý không dưới cả trăm vụ ly hôn.
Tôi luôn biết cách lý trí ủi người khác.
Tôi luôn có thể phân tích chuẩn xác động cơ hành vi của một người.
Tôi từng với các chị đừng để bị thao túng cảm xúc.
Tôi từng nghĩ bản nhìn người rất tinh dù có chuyện gì xảy ra cũng không loạn.
Thế nhưng đến khi mọi chuyện rơi vào chính mình mới nhận — tôi cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, lạc lối trong mình.
Khi tôi được ra khỏi phòng phẫu thuật, bên ngoài có không ít người.
Tô Hòa đứng lưng chắn trước mặt Giang Dã và Chu Dịch Khâm.
Thấy ánh mắt Chu Dịch Khâm trở nên bối rối, nụ cười gượng gạo.
“Tiểu anh đến đưa em về!”
Tô Hòa bước sang một bên, trước mặt anh.
“Chu tổng, anh muốn hay để tôi gọi người tới? Giang Dã biết rõ đấy, tôi biết cũng ít người đâu!”
“Tô Hòa... chị...”
gọi tôi là – cô lạnh – “Quả nhiên, vật hợp theo loài, tụ nhóm.”
cùng Chu Dịch Khâm bị Dã kéo
khi anh ta nhìn tôi chằm chằm: “Chuyện ly hôn, em không định!”
Tôi không nói gì, chỉ co người trên giường bệnh.
Phần bụng dưới trống thậm có chút lạnh lẽo.
Cơn đau âm ỉ đợt thích thần tôi.
Nó không phải đau quá dội, nhưng lại thân tôi run rẩy.
Tôi chỉ có thể cố gắng rút sâu vào trong chăn.
Đứa bé còn chưa kịp cảm nhận sự hiện diện của nó, đã bị chính tay bỏ đi.
đó lựa chọn tốt nhất.
Đối với tôi, tôi không thể vì cái gọi là “tình mẫu tử” để một chưa thành hình kéo dài gánh nặng cả đời.
Còn với nó, sao lại phải trở thành kết đau thương của một cuộc hôn thất bại?
Đây là quyết định nhất.
Nhưng không có là không đau lòng.
Tôi nghĩ, tôi yếu thêm một đêm thôi.
Đợi đến sáng mai, khi mặt trời lên, tôi lại là Giang luật kiên cường không gì phá nổi.
Tô đưa về nhà cô ấy, nói sẽ tự tay chăm sóc tôi.
Cô hỏi tôi định gì tiếp theo.
hôn Nhưng trước tôi phải rõ thật!”
Mấy Chu Dịch dù chỉ là một dấu chấm cũng không đáng tin!
07
những chuyện như này, tôi có riêng để điều
Thật ra tôi chỉ cần làm rõ một — Đường có phải thụ nhân tạo hay không.
Tôi nhờ người quen đến bệnh viện tra cứu hồ sơ bệnh án.
Chiều hôm đó, tôi nhận câu trả lời.
Đường Tuyết mang thai tự nhiên.
Lời nói dối của Chu Dịch Khâm bị vạch trần.
Anh ta thật sự đã ngoại tình.
Đối với trả lời này, tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn.
Tôi nghĩ mình sẽ không bị ảnh hưởng gì.
Nhưng khi tôi rời giường để uống nước, lại mềm ra thảm.
“Sao thế? sao chứ?”
Tôi cười khổ, “Trước kia nhìn thấy những người nữ bị chồng phản bội, luôn lạnh lùng nhìn họ phát điên, khóc lóc, gào thét, tôi tưởng sẽ làm tốt hơn họ.”
Tô Hòa ôm tôi, nhẹ vỗ về sau lưng.
“Muốn khóc thì cứ khóc đi, có gì to tát đâu. thương còn không buồn, thì lý lẽ gì chứ!”
Không biết là lời nói của cô ấy, hay là vòng tay của cô, hoặc là hơi truyền đến cơ thể ấy.
Giây phút đó, cảm xúc tôi đè bao ngày cuối cùng cũng vỡ òa.
Nước mắt tuôn không kiểm soát, tiếng nức nở ban đầu dần biến thành tiếng khóc nấc.
Tôi khóc đến run rẩy, khóc cuộn mình lại đất, rồi thiếp đi vì sức.
“Tiếp theo, định gì?”
“Chờ gì?”
Chờ đứa trong bụng Đường Tuyết chào đời.
Đứa bé này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cách xử lý vụ ly hôn.
Tôi không được chứng ngoại của Chu Dịch Khâm.