Tám Năm Yêu Thầm, Một Đời Chia Ly
Suốt gần một năm qua anh ta để lộ chút sơ hở nào, bây giờ muốn tra lại càng khó.
sao.
Chỉ cần có giám huyết là có thể sự phản bội của
Dù vậy, theo quy trình, tôi vẫn cần hỏi Chu Dịch Khâm một
“Anh có đồng ý hòa giải ly hôn riêng với tôi không?”
08
Đây là tiên tôi đồng ý gặp Chu Dịch Khâm, sau một tuần sống nhà Tô Hòa.
Gương anh trông có hoảng hốt, dường như chưa nghe rõ tôi hỏi gì, mà chỉ chăm chú nhìn tôi chằm chằm.
Anh ta nói: “Em đang lừa anh đúng không?”
“Lừa anh cái gì?”
“Thật em chưa bỏ đứa bé, em lừa anh!”
Câu nói của Chu Dịch Khâm khiến tôi co thắt lại.
“Đến mức đó sao? Anh cần bác sĩ phải mổ ngay trước mặt anh thì mới Hay muốn tôi vào phòng mổ nữa? Trong mắt anh, rốt là anh phạm vào điều cấm kỵ, hay tôi là tội không thể tha thứ?”
Lời tôi nói khiến gương mặt Chu Dịch Khâm từ từ hiện lên vẻ đau đớn.
“Vậy là em thể bỏ đứa con của chúng ta như sao? Không tranh cãi, không khóc lóc, chí nói với anh một lời! Nguyện, em thật nhẫn Nếu đứa bé đó là con của Phương Vũ, em có làm như vậy không?”
Câu nói đó lập tức khiến tôi tức giận.
Nhưng với bản năng nghề nghiệp, nhanh chóng nhận ra ẩn lời anh ta.
“Chu Dịch Khâm, anh hối hận rồi sao? tôi bỏ con, giờ anh lại hối hận?”
Chu Khâm bật dậy khỏi sắc trắng bệch.
ta “Anh sẽ không ly hôn với em!”
Tốt thôi, thì con đường hòa giải riêng đã tác dụng.
Nếu vậy, cũng chẳng cần phải thêm nữa.
Tôi ở nhà Hòa nghỉ ngơi nửa sau khi đến bệnh viện tái khám không vấn đề gì, quay lại làm
Ban tôi định chuyển ra ngoài.
cô ấy không đồng ý, nói rằng hai người ở cùng nhau có bạn bầu bạn.
“Coi như chúng ta thành đồng minh hậu ly hôn, cùng nhau vượt qua khoảng thời gian
Tôi nghĩ cũng hợp lý, nên đồng ý.
Tôi đến nhà Chu Dịch Khâm dọn đồ đạc.
Hôm đó anh ta vốn có nhưng bất ngờ về, suốt cả quá trình không lời nào.
ta chỉ đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, để mặc tôi ra vào thu dọn, rồi rời đi.
không hiểu: “Anh muốn vậy?”
Tôi khẽ cười: “Muốn làm lành, nhưng lại không chịu cúi đầu. tôi thúc đẩy chuyện ly hôn, nên anh ta nghĩ tôi chỉ đang này phải kiên ai đầu trước thua. khi anh ta còn cảm thấy bản đang bị thiệt thòi. Có đó là cách anh ta nghĩ!”
Khi Chu Khâm dẫn tôi đến gặp Đường Tuyết, cô ta đã thai được ba mươi tuần.
Giờ thì còn chưa đầy bốn mươi ngày nữa là ngày dự sinh.
Tôi và Chu Dịch Khâm không lạc gì thêm.
Ngược lại, mẹ ta gọi điện cho tôi.
Vì tôn người lớn, tôi đã nghe
Bà ta ban đầu chỉ nhẹ nói mấy câu trách Chu Khâm, rồi lập tức chuyển chủ đề sang khuyên tôi đừng ly hôn.
“Thật con bé kia cũng đáng cơ yếu, nếu bỏ đứa bé sau này có khi còn cơ hội mang thai Chúng đều là phụ con chắc sẽ hiểu mà!”
Thật tôi rất ngưỡng mộ Chu Dịch Khâm.
Dù cha mẹ anh ta ly hôn, nhưng anh ta sự luôn coi anh là bảo bối trong lòng.
Dù đúng hay sai, bà vẫn bảo vệ con trai vô điều kiện.
Còn tôi, khi cha hôn, chẳng ai thèm hoài tôi nữa.
Vì vậy, thản nói:
“Hiểu chứ, tất nhiên là hiểu! Cho nên bác hãy khuyên Chu Dịch Khâm ký đơn ly hôn với cháu đi. Như vậy không những có được cháu đích tôn hợp pháp, mà còn lời được cô con dâu mới. Sao lại không làm?”
Mẹ Chu Khâm im
chắc bà đã hiểu được lời nói.
Tiếc là không khuyên Chu Dịch Khâm.
Cho đến ngày Đường Tuyết sinh, anh ta vẫn không xuất hiện trước
09
Đường Tuyết trở sớm hơn dự kiến hai ngày.
Sáng được đưa 7 20 tối thì sinh thường một bé trai khỏe mạnh.
Nhà họ Chu gần như kéo đến đầy đủ.
Khi tôi đến nơi, khung cảnh vẫn còn rất ấm áp.
Chu Dịch Khâm bế đứa trẻ trong lòng, ánh nửa dịu dàng, nửa ngập ngừng nuối tiếc.
Đường Tuyết nằm trên giường bệnh, mặt mày rạng rỡ.
Nếu không sự xuất hiện của tôi, đây có lẽ đã gia đình ba người hạnh phúc.
Người đầu tiên phát hiện ra tôi là mẹ của Chu Dịch Khâm.
Bà tỏ có chút bối rối.
“Tiểu Nguyện, con đến rồi à! Mau lại đây xem cháu đi, này cũng gọi con là ‘mẹ’ đấy!”
Tôi phì
“Xin phép từ chối nhé!”
Chu Dịch Khâm sững lại một chút.
Anh bế đứa bé lên rồi lại lùi lại đặt con xuống.
đến rồi!”
“Ừ, có chuyện cần anh phối hợp một chút.”
“Em nói đi!”
Tôi chỉ về phía sau, nơi có nhân viên mặc phục đang đứng.
“Cần anh đứa trẻ làm giám định quan hệ cha con, anh phối
Biểu cảm trên mặt vụt tắt, ánh mắt thẳm nhìn tôi chăm chú.
Đường Tuyết đột nhiên mất kiểm xúc.
được, tôi không đồng Đứa bé mới sinh, còn quá nhỏ, sao cô có nhẫn tâm như vậy…”
Tôi nghiêng đầu, nhìn cô ta bằng ánh mắt giễu cợt.
sau khi sinh, sinh đều phải lấy máu chân không? Đó là quy trình bình thường, đâu lóc thịt gì, cô không cần diễn cái kiểu mẹ hiền dâng hết như thế đâu!”
Đường Tuyết lập tức quay sang nhìn Chu Dịch mắt cầu cứu.
Chu Dịch Khâm lên, chắn
“Cô ấy không đồng ý!”
không sao cả! Cô ta cần đồng chỉ cần hợp. Bao cả anh nữa! Tôi làm theo đúng quy pháp lý. Anh cũng đã nhận được trát hầu rồi chứ?”
Gương mặt Chu Dịch Khâm hoàn toàn lạnh lùng.
“Rốt cuộc em muốn gì?”
“Không rõ ràng sao? Lấy chứng — để ly hôn!”
Cả hai giằng co một lúc, rồi Chu Khâm đột ngột cười
“Được, làm đi!”
Phản ứng đó tôi có linh cảm không