Tâm tư gửi gió
“Cô ơi, còn nhớ lúc quyết định ly hôn, cô đã nói với em những gì không?”
[Nghe lòng đã đổi, đốt sạch thành tro tàn.
Tro tàn cuốn theo gió, bay đi còn vương vấn.]
Mắt tôi đỏ hoe, nước tuôn rơi: “Cô ơi, là trò của tất cũng giống cô.”
“Được, được! Bích Hà, vậy cô chờ em, chờ em đến gia nhập đội của cô!”
7
Đây là lần sau khi kết hôn tôi động xin tiềChu Tự Ngôn.
Anh ở đầu dây bên kia cười rất vui vẻ: “Vợ ơi, tiền của anh không phải đều là của em sao?”
“Thẻ của em cứ thoải mái quẹt thôi.”
“Không giống nhau Hiếm khi tôi cố như vậy.
“Được vậy để Lâm Dược chuyển tiền cho ngay bây giờ.”
“Chu Tự Ngôn, em lấy tiền của anh không em cũng có một món quà muốn tặng anh.”
“Ba ngày nữa, đến phòng vệ ở trường cấp ba cũ của chúng ta.”
“Tìm bác Tống ở phòng bảo vệ, anh còn nhớ bác ấy chứ? ấy sẽ đưa món quà cho
Chu Tự Ngôn nghe vậy cười: “Sao có thể nhớ chứ.”
“Năm lớp 12 mới chuyển đến trường em, nhưng lớp 10 và 11 anh đã viết cho em trăm bức thư tình, bác ấy giữ hộ.”
Tôi cũng cười: “Ừ, vậy ba ngày nữa, đừng đến lấy nhé.”
“Yên tâm, sao anh quên được chứ, vợ à. Bây giờ anh đã bắt đầu mong chờ rồi đây.”
8
Sau khi Chu Tự Ngôn chuyển cho tôi đến tài lập tức ẩn danh quyên góp toàn bộ số tiền đó cho đoàn khảo sát của cô giáo cũ.
Sau đó, tôi bản thỏa thuận hôn cùng toàn bộ ảnh chụp tin và tin liên cẩn thận cho vào một túi phong, rồi đích thân gửi đến bảo vệ trường cấp ba cũ.
dây chuyền ngọc trai đã đứt, cùng chiếc nhẫn tiên anh tặng tôi, bị tôi mang đến thủ công, tự tay đốt cháy thành tro.
Cháy thành tro với chúng, có vô số lá thư tình anh viết cho
Buổi sáng ngày cuối cùng.
Tôi như thường lệ ngồi cùng Tự Ngôn sáng.
Vẫn như mọi tôi tiễn anh đi làm.
Chu Tự Ngôn có chút áy náy: “Ban đầu anh định nay đưa em đi tắm suối nước nóng, lại hứa rồi.”
“Không sao đâu, công việc quan trọng hơn mà.” Tôi nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng. “Anh đi nhanh đi, đừng lỡ việc.”
Chu Tự Ngôn nhìn tôi đầy dịu nhưng xen chút áy náy: “Vợ ơi, lúc nào hiểu chuyện như thế, thật tốt.”
“Những năm qua, bận rộn công việc, chẳng có thời gian cho em.”
Tôi lẽ nhìn anh, nghĩ dường như trôi xa.
thiếu niên từng nắm lấy tay tôi trong màn sương lạnh giá của buổi mùa đông để sưởi ấm.
Người đàn ông từng quỳ trước mặt bố mẹ tôi suốt một ngày chỉ để cầu hôn.
Mười bên anh vẫn trẻ trung đẹp trai ngày nào..
Anh từng yêu tôi, đó là thật.
Nhưng sự phản bội cũng thật.
Nỗi áy náy, sự thương hại của anh cũng
cả lòng tham lam, ham sự kích trong những mối tình vụng cũng thật.
Tôi hiểu rõ, nếu tôi nhắm mắt làm vẫn có thể là bà Chu đời, mãi mãi giữ được danh này.
Không ai có cướp đi vị ấy.
Nhưng tôi không muốn làm “bà Chu” của anh nữa.
Tôi trở lại làm mình – Bích Hà.
Chu Tự Ngôn bỗng nhiên tiến lên tôi: “Vợ ơi, anh yêu em lắm.”
“Em đợi anh về, tối nay cùng ăn cơm nhé.”
Tôi không biết phải khó khăn thế nào mới có thể nặn ra được một nụ cười.
khó thế nào để ra những câu hỏi thừa thãi, nghĩa. May tiếng chuông điện thoại lại vang lên, như thể giục giã anh rời đi.
Tôi nhẹ nhàng anh: “Anh mau đi đi, đừng để người ta đợi lâu.”
Chu Tự Ngôn nhìn tôi lần cuối, bước càng lúc càng vội vã. Tôi mỉm cười, quay lưng lên lầu.
Như thường lệ, thay áo rồi ra vườn chăm sóc cây cối. Buổi trưa ăn một đơn giản.
Sau giấc ngủ trưa, dậy, quần ra
tay xách một chiếc túi, bên là tất giấy tờ và vật dụng quan trọng của tôi.
Khi bước xuống lầu, người giúp việc thấy tôi, liền mỉm cười hỏi: “Phu nhân định dạo phố uống trà
Tôi gật đầu cười nhẹ: “Ừ, tối nay không cần bữa đâu.” Anh tối nay không về nhà ăn cơm.
Còn tôi, cũng sẽ không bao giờ quay nữa.
9
Người xế tôi đến câu lạc bộ tới, rồi rời đi.
Tôi xuống xe, bước qua và đến chỗ chiếc xe mà cô giáo đã sắp xếp, vốn đã chờ sẵn ở góc phố.
Chiếc xe ấy mang biển số mật, người bình thường không thể tra được.
Tôi chặt chiếc túi tay, băng qua đường, lên xe.
Khi lại, điện di động vang lên.
Trên màn hình nhấp cái tên Tự Ngôn.
Tôi không cúp máy.
Nhưng trong lòng lại rõ ràng biết rằng, là lần cuối cùng tôi nói chuyện với anh.
"Vợ à... anh thật không có mặt để nói với em."
Giọng anh đầy vẻ áy lỗi: nay có một rất quan trọng, thực sự không thể từ chối."
"Anh không thể về nhà ăn tối với em được rồi."
"Nhưng anh hứa, tối nay nhất định sẽ sớm em, được không?"
"Vợ à, đừng giận nhé, anh đã bảo Lâm Dược mang món quà anh đặt cho em đến rồi.”
“Em nhất định sẽ thích nó.”
Tôi siết chặt chiếc thoại trong tay, mắt nhìn qua sổ, dõi theo con phố dài không thấy điểm cuối.
Bên ngoài, xe cộ tấp nập, tiếng ồn ào vang vọng khắp nơi, nhưng trong tôi chỉ còn sự trải và tĩnh lặng.
Hình đã ngự trị trong tim tôi suốt mười năm.