Thanh Mai Mất Dấu
Nói đến đây, bỗng im bặt, ánh mắt sững lại khi nhìn thấy đang khóc.
Tôi khẽ mỉm cười, nước mắt tuôn như mưa, mắt tôi nhòa đi, chẳng còn thấy thứ gì.
Từ giây phút biết đến hệ giữa anh và Dư Nhiễm, chữ "ly hôn" đã âm thầm nảy mầm trong lòng tôi.
Nhưng tôi mãi vẫn không thể nói ra.
Từ hai hai mươi tám tuổi, với tôi, đâu chỉ là kết thúc một mối quan
đời chúng đan vào chút, mảnh.
Bây giờ cắt đứt, nào xé toạc một phần thể, là cái đau thấu tim gan, đẫm máu.
Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại, hết lần này lần khác.
không rốt cuộc là sai ở đâu? Có vì tôi chưa đủ tốt, nên anh rung động người khác?
"Y em…"
Chu Ngôn ngỡ ngàng vừa đau lòng, đưa định nắm lấy tay tôi. Nhưng nhẹ vào đầu ngón tay.
Thế trước mắt tôi bỗng chao đảo dữ
Phải vài sau tôi mới phản ứng kịp.
đất rồi!"
Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ trên trần lắc lư, rạn nứt—rồi rơi thẳng xuống.
Chu Ngôn hề do dự, lao thẳng tới, lấy thân mình che chắn cho
thở mà xa lạ của anh bao trùm lấy tôi, ngột ngạt khắp không gian.
Giữa bụi đất tôi nhìn thấy hai chiếc nhẫn sáng lấp lánh chỉ lăn vài vòng, rồi biến mất giữa đống đổ nát hỗn độn.
Có thứ chất lỏng nóng và sền sệt, nhỏ từng giọt lên mặt tôi.
Mang theo tanh nồng máu.
11
Sau này tôi mới biết, thành chúng sống vừa trải qua trận động đất mạnh 6.4 độ Richter.
Chúng tôi sống ở tầng cao, nên cảm nhận được rung chấn rất rõ.
Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi không cả.
Chỉ ngồi ngây ra bên ngoài phòng cứu giữa đêm nhìn ánh đèn đỏ luôn sáng trên cánh
Người bị thương vì khá nhiều, bên cạnh tôi lờ vang lên nức nở một gái.
Có người an ủi: "Không sao đâu, sẽ ổn thôi."
sau, có tiến hỏi "Chị người nhà chị cũng được cấp cứu à?"
Tôi gật đầu—lại lắc đầu: "Là chồng tôi."
Có lẽ do tôi quá bình tĩnh, lại chút, rồi vội lùi về sau.
Tiếp đó là thì rì rầm:
"Cô ta chẳng gì cả nhỉ?"
"Hừ, người này, chờ chồng chết để thừa kế tài sản cũng tránh xa thì
Tôi khẽ cong môi, không phản bác.
Chỉ lặng lẽ tự hỏi.
Nếu Chu Ngôn không còn yêu tôi, sao anh lại bất chấp mạng sống để cứu tôi giây sinh tử ấy?
anh yêu tôi.
Tại anh lại vào với Dư Nhiễm?
Liệu có tồn tại chuyện, trái tim một người thật sự có chia cho hai người khác không?
Tôi không hiểu.
Và có lẽ mãi mãi cũng không thể hiểu được.
12
Đèn quá nặng, rơi trúng người khiến Chu Ngôn bị gãy xương vai, lưng và tay ở nhiều chỗ.
Nhưng may mắn là không nguy hiểm tính mạng.
Chiều sau, anh tỉnh lại.
khoảng thời gian thoại anh liên tục sáng lên rồi tắt, toàn là nhắn đọc và cuộc gọi nhỡ.
Tôi hoàn toàn có thể mở khoá bằng vân tay của mình, nhưng tôi chưa từng chạm đến.
Khi Chu Ngôn tỉnh lại, bình thản nói:
"Có một số lạ gọi cho anh hơn cuộc."
Anh thoáng người, rồi đáp: "Chắc sau động đất, ai cũng cuống hết cả lên, có thể là
Tôi không tranh cãi, chỉ mệt mỏi gật đầu.
quá, em ngủ một chút."
Những ngày này, ngủ của tôi chập chờn, dễ tỉnh.
Nên khi đêm, nghe thấy tiếng động rất nhỏ phía sau, tôi lập tức tỉnh
Tôi không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ nằm lưng lại, lắng tiếng bước chân Ngôn đi vào nhà vệ sinh.
gọi điện thoại.
"Là anh đây, đừng nữa, Nhiễm Nhiễm, anh không sao, ngoan."
"Lúc đó rung chuyển mạnh
"Nhưng chỉ cần nghĩ đến em, anh chẳng còn sợ gì cả."
Ánh trăng trắng bệch chiếu qua cây, len vào
Tôi quay lại với anh, giả vờ đang ngủ—chỉ có nước mắt, không rơi.
Tình yêu vốn dĩ là một khái niệm hoàn toàn mang tính chủ quan.
Có lẽ, đối với Chu Ngôn, yêu chưa từng mang theo duy
Vậy nên, bị gãy xương chỗ, đau đến mất ngủ, anh hạ giọng dỗ dành Dư Nhiễm:
"Nhiễm Nhiễm, sự an toàn của em trọng Đừng chạy lung tung."
"Em đừng đến thăm anh, hãy chăm sóc bản thân trước."
13
Nhưng, như khi nhận ra tôi rồi cố tình khiêu khích, Dư Nhiễm vốn là kiểu con gái ngoan ngoãn, nghe lời.
Ngày hôm sau, cô ta đến bệnh viện.
Cô gái giường bên vẫn đang trầm trồ ngưỡng
"Chồng chị chấp tính mạng để cứu chị, anh ấy tốt đó."
cố một cười: "…Ừ."
tá ló đầu vào gọi: "Bệnh nhân Chu Ngôn và người nhà, sĩ gọi hai người đến phòng một chuyến."
Tôi vẫn nhớ rõ, ngày hôm đó nắng rất đẹp.
Chói chang mà rỡ.
Tôi nhẹ đỡ lấy cánh tay chưa bị thương của Chu Ngôn, cùng anh bước ra khỏi phòng bệnh.
khoảnh khắc ấy, tôi bắt gặp ánh mắt của Dư Nhiễm cách hai bước chân.
Cô ta đỏ hoe mắt, nghẹn ngào gọi: "Anh Ngôn..."
Sự im lặng ngột ngạt chỉ kéo dài trong vài giây, tôi bình tĩnh nói: "Làm ơn tránh đường một chút, bác sĩ gọi chúng tôi."
Ánh mắt Dư Nhiễm nhìn tôi tức giận, câu nói của tôi chọc điên ta.
"Còn giả làm Không phải đã nhận ra tôi từ lâu rồi sao?"
Cô ta tràn đầy thù địch:
"Chị tưởng giả vờ câm là có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì à?"
"Tôi nói cho chị biết, đồ đàn bà già! Anh Ngôn sớm đã không chị nữa rồi. Dù tỏ ra đáng thương thế nào, anh nhìn chỉ thấy ghê tởm!"
"Đừng tưởng cái mác 'vợ chính là có thể áp chế tôi. Trong tình yêu không tại đạo đức. Mà anh Ngôn luôn muốn ly hôn với chị, là do chị không chịu buông thôi!"
Cô ta càng càng quá, ngờ giơ tay túm lấy tôi.