Tôi theo phản xạ lùi cô cười đắc ý rồi đột mạnh tôi một cái.
"Y Y!"
“Rầm!” — Phía sau tôi va mạnh vào tường.
Tôi ngã ngồi xuống sàn, cơn đau dữ dội ở bụng còn khủng khiếp hơn cả vết va chạm ở đầu.
Ngay dưới thân, một dòng máu đỏ bắt đầu nóng hổi, dính ướt.
Chu Ngôn thấy mảng máu ấy, đồng tử tức co rút.
Anh ta hốt quỳ xuống, định đỡ tôi:
"Y Y, đừng nghe cô ta linh toàn không cô ta."
Đến nước này rồi, anh vẫn còn nói dối.
còn giấu
mắt lại, run rẩy:
"Chu Ngôn, hôm xảy ra tai nạn xe, anh đến bệnh viện đón cô ta. Tôi ngồi trong chiếc xe bên tận mắt nhìn thấy hai người."
Chu Ngôn sững, hơi thở trở hỗn mắt nhìn tôi đầy hoảng loạn và sợ hãi.
"…Y Y…"
"Vậy nên tôi sớm biết đến sự tồn của cô ta. Biết rõ mối quan hệ giữa hai người. Cô gái đó — Nhiễm, đúng không?"
Tôi vịn tường, chậm rãi đứng dậy.
Máu từ giữa chân tôi chảy xuống, một mảng đỏ rợn
Chu Ngôn định đỡ tôi, nhưng tôi phẫn nộ hất tay ra.
Tôi ngẩng nhìn thẳng vào Dư Nhiễm:
"Thật không may, đã khiến tôi sẩy thai. Điều này cấu thành tội ý gây thương tích."
"Hành lang bệnh có camera giám sát, chắc chắn đã ghi lại toàn bộ sự việc. Cô Dư, hẹn lại đồn cảnh sát."
14
Trong phòng bệnh, khi cảnh sát xuất hiện.
Biểu cảm thức đầy đắc ý và kiêu ngạo trên mặt Dư Nhiễm lập tức biến mất.
Cô ta hoảng loạn, cuống cuồng giải thích với cảnh sát:
"Tôi không cố ý! đâu biết cô ấy đang mang Bạn trai tôi ngay bên anh có thể làm cho tôi."
Tôi thản mở miệng:
"Cô Dư, cần nhắc nhở cô rằng: trước khi ly hôn, Chu là chồng hợp pháp của tôi, rồi mới đến lượt cái danh 'bạn mà cô gọi."
việc cô có biết tôi đang mang thai không, hề ảnh hưởng cô đã gây hại nghiêm trọng đến tôi."
"Ngoài camera hành lang, còn có nhân chứng tiếp."
Tôi lại một rồi quay sang sát:
"Tôi muốn kiện cô ta."
"…Y Y."
Cuối Chu Ngôn lên
đừng như vậy,
Tôi nhìn anh:
"Anh thấy tôi như thế nào, Anh là tôi, đối mặt với người phụ nữ cố ý đẩy ngã mức sảy anh thấy cách tôi xử lý có gì sai à?"
Anh không thể phản chỉ khó cất lời:
"Nhiễm Nhiễm… cô ấy còn nhỏ, vẫn đang học… Nếu em thật sự kiện, sẽ hủy cả lai cô ấy."
"Là anh sai, tất cả đều là lỗi Y Y, em mặt anh đã cứu đêm đó, tha cô ấy được không."
cúi mắt.
Tưởng rằng trái mình chết lặng, hóa ra vẫn còn biết đau.
Chu Ngôn người thể liều mạng cứu tôi trong lúc nguy hiểm.
Cũng là người có thể lấy điều để cả, cầu tôi thứ cho người tình của anh ta.
Dưới ánh đèn trắng nhợt nhạt trong phòng bệnh, mặt anh trẻ trung rõ mồn một.
Tôi đầu lên lần nữa, chăm chú anh, như thể đang lần đầu tiên thực nhận ra con này.
"Tôi có thể không kiện."
anh là bên có trong cuộc hôn nhân này. Khi phân chia tài sản, anh cần phải nhượng bộ. Việc chắc anh không có ý kiến gì chứ, Ngôn?"
Anh sững người, lâu mới tìm lại tiếng nói:
"Ý em là gì, Y Y?"
nhìn anh, bình thản nhưng kiên quyết.
Cuối cùng, cũng có thể nói ra điều mà mình đã nuốt vào trong đêm trước trận động đất:
"Chu Ngôn, ly đi."
15
Sắc mặt Chu Ngôn lập tức trắng bệch.
Chỉ trong một thoáng, tôi thấy trong mắt anh loé lên chút gì long lanh giống như nước mắt.
"Y Y, anh không muốn ly hôn."
Anh nói lắp gần không kiểm soát được xúc:
"Anh vẫn yêu em… anh thật sự vẫn em…"
Nhưng khi thấy giường bệnh, mặt mũi tái nhợt, anh lại nghẹn lời.
Có lẽ, trong phút đó, anh nhớ ra.
tuổi thơ thiếu thốn tình yêu, cả hai chúng tôi đều mong một đứa con.
Chỉ một duy nhất.
Để có thể trao cho tất cả những tốt đẹp nhất, toàn bộ yêu thương mà chúng tôi chưa từng có.
Năm thứ hai sau khi hôn, tôi mang thai một lần.
Khi đó, công ty của Chu Ngôn gặp rắc rối, bị người khác cố tình gây khó dễ.
Anh khắp nơi cầu nhưng đâu cũng bị từ chối.
Tôi dựa vào công của mình, vất mở rộng hệ, mới xin được một người có thể giúp đỡ.
Để thể hiện thành ý, tôi đã uống một chai rượu trắng ngay trước người đó.
Cuối cùng, ông ta chịu ra tay đỡ.
Còn đứa con của chúng tôi—cũng còn nữa.
Tôi được đưa viện, rửa ruột, rồi làm thủ thuật nạo hút.
tỉnh lại trong bệnh, Ngôn ôm tôi, khóc một đứa trẻ:
"Y Y, anh sẽ không giờ để phải chịu ức nữa."
cũng không quan trọng, anh chỉ cần cả đời này anh chỉ cần em thôi."
thật sự đã tin.
Nhưng cuối chính anh là người nuốt lời trước.
rút mình khỏi dòng ký tuyệt vọng của Chu Ngôn trước mắt, chỉ thấy tất cả thật nực cười.
"Anh đã ngoại đã thì đừng tỏ ra đau khổ nữa."
"Chu Ngôn, chúng ta đều người lớn cả rồi. Những lời như 'không muốn ly hôn' ấy chẳng qua là anh không muốn chia ít tài sản hơn mà thôi."
Tôi khép mắt lại:
"Tôi sẽ không ép anh. Anh tự nghĩ cho đi."
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường
16
Cơn đau sau phẫu một dây thắt chặt nơi bụng dưới, khiến tôi không tài nào chợp
Ánh trăng rọi qua tán cây, in bóng linh lên tường mơ hồ tôi quay những xa xưa…