Trang đang được thử nghiệm. Truyện được sưu tầm và dịch bằng Tool AI. Nếu trùng xin vui lòng liên hệ để page tạm thời tắt truyện đó 1 tháng.
Chương trước Chương sau
Chương 2

nằm mơ Lúc Ngô Thiên phát bệnh ngột, anh nói tiền gửi tiết kiệm rút ra ngay đêm đó. quỳ trước mặt tôi cầu xin, hứa sáng sớm hôm ngân hàng mở cửa sẽ lập tức trả lại tiền cho tôi!”

nhỏ nằm trong phòng cấp cứu, tôi không nỡ nhìn trước mắt mình. Sau khi bàn bạc với Trình Trừng, tôi quyết định lấy tiền thuê hàng ra ứng trước.”

“Anh hứa rõ ràng hôm sau thế mà đợi lúc thằng bé vừa qua cơn nguy kịch, anh viện đi công tác rồi trốn luôn khỏi thành

Nhớ lại những ngày tháng khó khăn đó, nước mắt tôi không ngừng rơi xuống: “Cửa hàng này trí đẹp, rất nhiều người muốn thuê. Anh trả tiền, tôi cùng đường đến mức phải cả ô tô để vào lỗ hổng này.”

“Trời lớn, Trình Trừng chạy xe máy đi nhập lúc trở về cả người lẫn hàng đều sũng như vừa vớt từ dưới nước lên vậy! Anh còn mặt mũi nào mà...”

Tôi còn chưa nói hết anh trai đã thẳng tay ngắt

Tôi gọi lại, chỉ nghe thông báo đầu dây bên đã chặn số.

Nhìn sang bố mẹ với vẻ như nuốt phải thuốc đắng, tôi càng tức giận hơn: “Một là bố mẹ bảo anh ta trả cho con! là con báo cảnh sát! Chuyện nay không thể bỏ qua dễ dàng được!”

Bố giận đến đỏ cả mặt, hét “Báo cảnh Con thích thì báo đi! Mở cửa hàng làm ăn như con, thử ai mới là người sợ rắc rối nào?”

“Con thật quá đáng, mẹ vất vả nuôi con lớn giờ thì đòi báo cảnh sát bắt chính bố mình. Biết lúc nhỏ bóp mũi dìm chết con cho

Tôi nghiến chặt tay, lạnh “Bố nói đúng đấy! Biết trước bố mẹ sinh con gái chỉ để cái bao nuôi gia thì lúc sinh ra, con thà lấy dây rốn siết mình từ trong bụng còn hơn!”

“Con có lý, đi đâu cũng không sợ! Các người ăn tiệc rồi tiền, số tiền còn rất lớn đấy! Con nhớ không nhầm thì hiện anh trai đang vào giai xét thăng chức đúng không? Nếu chuyện này sát, con không biết anh ấy còn thuận lợi thăng được nữa không đây!”

Hai vừa nãy còn ngang nhiên chẳng sợ gì, vừa nghe nhắc đến công việc của anh cả, lập thay đổi sắc mặt.

04

Mẹ “phịch” một quỳ xuống trước mặt tôi, nói trong nước “Vân Vân à, anh em nhà phải giúp đỡ nhau. Con làm mọi chuyện đến mức này, bố mẹ già biết sống sao đây?”

“Dù con không từng mua chăn lụa tơ tằm và chăn lông vũ cho con khi đi lấy chồng, thì cũng phải nhớ bố mẹ bán mặt đất bán lưng cho để nuôi con ăn học thành tài, mà giữ chút tình nghĩa chứ?”

Không nhắc tới hai ấy thì thôi, nhắc tôi càng thêm tức giận.

“Mẹ nhắc đến chuyện sao? Tại sao anh trai phải mua chăn con?”

ba lắp bố cũng ấp úng không nói ra lời.

Tôi cười lạnh lùng: “Chẳng phải vì anh ấy toàn bộ tiền sính lễ hai mươi tám vạn của con đi mua xe à? cái chăn ấy cùng lắm chỉ một vạn, còn hơn hai mươi vạn nữa đâu

Mẹ lau vội nước mắt: “Chuyện này là lỗi của mẹ! Ngày con quá hỗn loạn, mẹ tay tiền sính cho chị dâu con giữ ngờ cầm thẳng vali tiền mặt đi mua luôn chiếc xe anh con thích

“Nhưng nó đã sinh cháu cho mình rồi, mẹ đâu cảnh để nó ngồi tù được chứ?”

Quả nhiên, tôi biết ngay sẽ lại lôi chị dâu ra làm lá chắn.

Nhưng mẹ không hề vừa rồi khi anh cả chặn điện thoại, lập tức gọi cho dâu, cố ý dọa báo cảnh sát ép chị ta tiền.

Hiện giờ nghe đầu dây chị dâu la hét, tôi chợt bật cười, mở luôn loa ngoài.

Giọng chị dâu tai vọng ra rõ ràng: nhảm cái gì đấy hả? Lý Thục bà già đáng chết này, giỏi thì đi báo cảnh sát bắt tôi luôn

“Số tiền sính lễ kia rõ ràng là bà tận tay đưa cho tôi, bảo đến cửa hàng mua luôn chiếc xe Ngô Dũng muốn kia

“Chiếc xe ấy tôi còn chưa ngồi một lần nào! Ngày ngày gió tôi chở Ngô Thiên học cũng chỉ đi xe Bà giỏi thật đấy, giờ còn dám đổ hết tội lên đầu tôi à?”

Có vẻ như mắng qua điện thoại vẫn chưa hả giận, chị dâu còn gào to hơn: “Lý Thục Anh, chờ đấy, tôi về ngay đây, hôm nay nhất định tính sổ sách mấy năm nay bà!”

Chị dâu ngắt máy, sắc mặt tức trắng bệch.

Bà không còn quỳ nổi nữa, đứng bật dậy lao tới muốn cấu tôi: “Con rốt muốn làm gì? muốn mẹ này chết phải không? Con quấy cho tất cả không ai yên ổn thì không chịu được à?”

Tôi đâu còn là đứa trẻ để bà muốn làm gì làm.

Tôi nhẹ nhàng tránh, khiến bà mất đà ngã nhào xuống đất, ngồi mãi chẳng dậy nổi.

Bố cau mày trách móc tôi: Vân, đây là ruột đã sinh ra đấy! Con nhẫn tâm trơ mắt nhìn mẹ ngã vậy sao? Con thật sự quá độc ác rồi!”

độc ác

Dù từ lâu đã ra mình không hề được yêu thương, nhưng khi thấy ánh mắt trách móc của bố và dáng thương của mẹ, lòng tôi vẫn đau xót, nước mắt rưng rưng.

nói ra những lời này, thật sự không hổ nào sao?”

Trong này, người thương mẹ nhất chẳng phải chính là sao?

05

Hồi nhỏ, bố suốt ngày ngồi uống rượu đánh làng, anh trai tan học xong là bỏ đi chơi.

Tôi thương mẹ, thấy vừa phải làm ruộng, vừa phải heo gà, giặt giũ, nấu

Vì thế, khi chưa cao bằng cái bếp, tôi phải kê gạch đứng lên cơm.

Mỗi ngày sau giờ tan học, khi những đứa trẻ khác vui chơi tôi lại đi lên núi cắt cỏ cho lợn. Gai cỏ cứa vào rát, nghĩ đến mẹ vất tôi như được tiếp thêm sức mạnh.

Nhưng đổi lại, tình thương mang đến cho tôi điều gì?

Năm tôi học lớp lần đầu tiên có kinh nguyệt, bụng đau quằn quại, trên giường khó chịu không dậy nổi, không đủ đi cỏ lợn.

Nghĩ mẹ còn việc ngoài đồng, sợ lợn đói, tôi nhờ anh đi cắt hộ. ngờ anh vụng về, lúc cắt cỏ làm đứt ngón tay.

Hôm đó, mẹ nổi điên mắng tôi: “Cái con oan nghiệt sắp tí cỏ cũng lười, còn sai anh mày làm Giờ rồi, tay anh bị thương, mày vừa chưa?”

Tôi đau bụng tới mức còn để nói, chỉ rỉ: “Chẳng phải con đau bụng quá, sợ có gì ăn, mới anh đi cắt sao? ấy lớn thế rồi còn tự cắt vào tay, sao lại con? Con mới mười cắt rồi, cũng đâu thấy thương?”

Mẹ càng tức giận hơn: mày sao có mày được? Nó nhỏ được nuông chiều quen rồi, làm sao quen làm mấy việc

đó, giận đến mức bỏ luôn cả bữa

Buổi tối, mẹ bưng một bát mì tới tìm nhẹ nhàng nói: “Hôm mẹ anh con nên mất bình tĩnh, mẹ xin lỗi con.”

“Vân Vân, anh con dụng hệt bố con, làm gì cũng ăn bao nhiêu cũng chẳng no đủ. Cả nhà này, mẹ chỉ trông cậy mỗi mình con thôi. Nếu cả con cũng giận mẹ thì mẹ chẳng biết còn ai thương mẹ nữa.”

Lúc tôi còn chẳng hiểu hết ẩn ý trong lời nói ấy, lại thấy mình trở thành chỗ dựa nhất mẹ.

Tôi nghĩ rằng mẹ thương ghét bố và anh trai vì vô dụng, lười biếng, vậy thì tôi phải gắng trở tài giỏi hơn họ.

Vì thế, mỗi dịp Tết, tôi giúp mẹ dẹp nhà cửa, gói khách tới chơi, bếp bận rộn cùng mẹ.

chí khi thi đại học cao, được học bổng, tôi cũng đưa cho mẹ: “Mẹ à, mẹ cầm này mua hai bộ quần áo mới, thêm một chiếc vòng vàng nữa. Dì Ngưu hàng xóm lúc nào cũng khoe khoang trước mặt mẹ, mình đâu thua kém gì ai.”

Nhưng số tiền đó, với tiền mẹ dành dụm năm, cuối cùng lại dùng để mua hộ trả góp cho trai ở huyện.

tôi hiểu, mẹ cúi đầu nói nhỏ: “Vân Vân à, nào trong làng cũng phải mua cho con hết. Bố con chẳng trông mong gì mẹ cũng có khả gom góp bao năm chưa đủ trả trước. May mà con giỏi giang, nếu không mẹ ra ngoài sẽ bị người ta chỉ vào mà chửi là vô dụng.”

Tiếng mắng chửi của chị dâu kéo tôi trở về hiện thực: “Bà khốn kiếp, bà đây cho tôi! Tôi đang thắc mắc Vân lúc nào cũng bỏ tôi, hóa ra sau lưng bà âm thầm bôi nhọ tôi à?”

“Bà ăn phân hay sao mà miệng là Tôi ngu đến mức cầm tiền sính lễ của em gái đi mua không hả? Tôi còn người không?”

Chương trước Chương sau