Tiệc mừng đỗ đại học của cháu trai
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Đầu mẹ bị thương, máu ròng trên trán, bà hoảng loạn lấy tay qua khiến cả khuôn mặt dính đầy máu, nhìn càng thêm đáng sợ. Bà nghẹn ngào nói: “Tất đều là lỗi của mẹ!”
“Là mẹ lấy tiền sính lễ của con xe, là giữ lại mười vạn kia để dưỡng già, cũng là mẹ vì sĩ diện mà ép phí tiệc cho dâu. tức thì cứ trút hết vào mẹ đây, sao cứ nhắm vào anh con làm gì?”
Tôi cười nhạt: “Sao con lại nhắm vào anh
“Xe đó ai lái, chẳng phải là Ngô Dũng sao? Tiền đó ai mượn chẳng phải là Ngô Dũng sao? Bây mẹ không không tìm anh ấy thì tìm ai? chuyện miễn phí kia, ý Dũng sĩ mọi thứ đều chọn thứ đắt nhất, đến lúc trả tiền lại trốn mất dạng!”
Chị dâu lau nước mắt, lập tức thanh toán năm vạn tệ: “Vân tiền tiệc của con chị xong Phần còn chẳng liên gì đến
Chị nhìn anh trai bằng mắt tởm: Dũng, ly hôn đi! Nhà và con trai đều thuộc tôi! Hạo Thiên sức khỏe yếu, tôi không thể để con sống cùng loại người giả tạo như anh, biết được anh có khắc
Anh trai ngàng: “Giang Hà, rồi đấy? Tất đều do bố quan gì tới đâu? Vất vả lắm mới con vào đại học danh tiếng, anh cũng sắp được thăng chức tăng em tất phải đòi ly hôn?”
Trình Trừng nghe vậy bật cười mỉa mai: “Anh, anh nói thế mà không thấy hổ à?”
“Cái cũng do người khác làm! Nuốt sính lễ của Vân mẹ làm, nuốt mười vạn viện phí của Thiên là mẹ giữ lại, tiền tiệc là mẹ không trả.”
“Thế còn cái thai trong cô thực tập sinh ở công ty, chẳng lẽ cũng do mẹ anh làm ra chắc?”
Chị dâu tức ngẩn người ra: “Thực tập sinh
08
Bố mẹ không trừng mắt tôi người nhau cái, lập đẩy chị ra ngoài cửa: “Trời cũng tối chắc Ngô đá bóng xong rồi nhỉ? Hôm nay là ngày vui của Ngô Thiên, chúng ta nên trước đã!”
Anh trai cũng mềm xuống nước: “Anh biết hai năm qua anh bận công việc, bố mẹ cũng làm chuyện hồ đồ, khiến em chịu nhiều thiệt thòi. Nhưng anh thề, đợi sau khi anh thăng chức tăng nhất định sẽ bù đắp tốt cho em và Thiên!”
“Ngô Thiên sức như em nỡ để con mình lớn lên trong gia đình đơn thân Sau này con tìm bạn lỡ người ta chuyện gia đình trọn vẹn, chẳng sẽ hủy cả đời con sao?”
Tôi cũng bị câu nói vừa rồi của làm mơ hồ, vội vàng nhắn tin hỏi: 【Thực tập sinh nào vậy?】
Trình ra dấu với bảo sẽ kể sau.
Chị giận dữ, hất tay anh tôi kích động nói: “Ngô Dũng, thực tập sinh nào vậy hả?”
Anh trai lập tức đánh lảng: “Làm gì có thực tập sinh nào đâu, em đừng nói Rõ ràng nó đang tị Ngô Thiên nhà ta đỗ vào trường đại học danh tình muốn phá vợ chồng mình! Chúng ta đừng mắc mưu!”
Bố mẹ cũng liên tục an ủi chị dâu: “Giang à, con đừng dột! Ngô Thiên nhà ta đang có lai mở, dù gì thì cũng nên vì cháu nhường nhịn nhau chút chứ.”
Bọn họ nghĩ chị dâu dễ bị dỗ dành giống tôi hồi nhỏ hay
Quả chị dâu lạnh lùng cười một tiếng: “Ngô Dũng, hoặc là anh thích rõ ràng ngay giờ, hoặc ngày mai tôi sẽ tận cơ quan làm cho ra lẽ! Anh chọn đi!”
Trong phòng hòa bật rất lạnh, nhưng trán anh lại vã đầy mồ
Mẹ lo lắng đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng lại ở tôi: “Vân Vân! Con để anh trai gánh oan đến bao đây?”
sửng sốt.
Chị dâu cũng ngơ ngác.
cả Trình Trừng cũng mờ mịt
Sao cuối cùng này lại vòng tôi Tôi thì liên quan cơ chứ?
Ánh mắt mẹ từ hoảng loạn trở định, bà bước tới bên tôi, siết chặt cánh tay tôi: “Con quên rồi sao? Ba năm trước, chẳng phải con nhờ anh con giúp đỡ em gái của bạn thân con bé đó trẻ tuổi hiểu chuyện, có thai rồi trai lại bỏ về quê, phải thế sao?”
Cái quái trời?
ngờ vực nhìn mẹ, bắt gặp ánh mắt của bà: “Chính là Linh Linh, người thân với con từ nhỏ, con nhớ à? Hồi tiểu học, có hôm trời mưa mẹ tới đón thấy bạn ấy không người nhà mang dù tới, con rủ bạn ấy về nhà mình. Hai con không ướt tí nào, còn thì ướt chuột đây.”
Tôi nhịn không được bật cười.
Đúng bà ấy thật giỏi.
nhiêu năm qua, mỗi lần muốn tôi về quê phụ việc, mẹ luôn nhắc khéo chuyện nhỏ đi đón tôi, để bà bị ướt hết, thì khô ráo sẽ.
Tiền sính lễ của tôi bị đem đi mua xe, mẹ cũng khóc kể lể: “Vân Vân, con phải hiểu, từ nhỏ mẹ thương con nhất người trong làng con gái hành chẳng ích nhưng mẹ vẫn quyết nuôi con ăn đại học đàng hoàng! Rồi đầu tiên con tới tháng, con gái nhà ta dùng giấy vệ sinh thô ráp, mẹ vẫn cho loại băng ba đồng một gói. Nếu chị dâu con ghê gớm, Thiên đáng thương cần mẹ, thì mẹ thật muốn báo cảnh sát bắt nó ngồi tù rồi.”
Giờ đây anh trai với thực tập sinh bị vạch trần, còn quanh co gợi lại những ân nghĩa xưa tôi, ý muốn giúp anh trai che giấu.
Chưa kể đến việc tôi ghét nhất là loại đàn phản bội con, riêng chuyện bà cứ đem những ơn kia ra nhắc đi nhắc lại hết tới lần khác, thì nghĩa che mưa ngày ấy, tôi đã sớm còn cảm giác gì nữa rồi.
09
nên, đứng trước mắt mong đợi, cầu xin của cả đình họ, tôi bình tĩnh hỏi lại: “Mẹ đang nói gì thế? quen ai tên Linh Linh cả?”
chẳng lẽ thực sự ngoại tình, còn làm thực tập sinh có thai sao?”
đã nghi rồi lần mua thịt, trứng, rau củ, mẹ đều đem hết anh, mẹ còn có giấu vạn chị dâu trả Số tiền ấy anh dùng để miệng cô tập sinh kia không?”
Tôi vừa xong, chị dâu lập tức vớ lấy cái ghế, điên cuồng tới đánh vào người anh trai: “Tôi giết đồ khốn nạn anh! Ba năm lúc Ngô còn phòng cứu, mẹ con tôi suýt chút nữa qua khỏi, vậy mà còn có tâm trạng đi ngoại tình với thực tập sinh à?”
“Ngô Dũng, không chịu ly đúng thôi! đây sẽ có đầy thời gian đấu với anh cùng! Loại đàn cặn bã như anh mà còn mơ được thăng chức tăng lương à, mơ đi!”
Bố giận đẩy mạnh tôi cái: “Con còn muốn gây rối đến mức nữa đây? định muốn anh trai con tan cửa nát mới lòng không?”
Nhưng bố lại bị Trình Trừng khóa chặt tay, ra quầy thu ngân: “Bố, con nể tình Vân Vân mới không muốn vô bố, nhưng nếu bố còn động tới cô ấy nữa thì đừng trách con khách khí!”
Mẹ cuống lên, giậm chân liên tục: “Vân mau giải đi! Con định vu oan chết anh con à?”
Vu oan ư?
cấp hai, bố mẹ lấy lý do nhà chật bắt tôi phải ở nội trú, nhưng lại xe điện cho anh trai để ngày ngày đi học từ nhà.
Một lần cuối tôi về nhà, bị mất trăm tệ để trong ngăn kéo.
chẳng cần hỏi rõ đúng lập tức đánh tôi. Ông nói anh trai ngày nào cũng về nhà mà chưa từng mất còn tôi vừa về đến nhà luôn năm trăm, chắc chắn do tôi lấy cắp.
Tôi không mình đã bị ông đánh bao nhiêu cái bạt tai, tôi không lấy tiền, dù có đánh tôi, tôi cũng chẳng ra nổi trăm tệ.
Tuần đó bố mẹ không cho tôi một đồng nào. Suốt một tuần, tôi chỉ sống nhờ canh trứng miễn phí ở nhà ăn của trường.
Nhưng rồi đó, có phụ huynh một bạn tìm tới tận ném chiếc máy MP4 trước mẹ, bảo mẹ hãy quản trai mình cho tốt, đừng để anh phiền việc học của con người ta. Đến lúc đó, anh tôi mới thừa nhận, năm trăm tệ kia là do lấy để mua quà cho cô gái mà thích.
Thế nhưng khi tôi bị đánh, anh chỉ đứng cạnh xem, không những không nhận còn thêm dầu vào lửa.
Người thường nói, nhìn đứa trẻ tám tuổi là biết tương lai thế nào. Anh từ nhỏ đã xấu xa ích kỷ, lớn lên chỉ dựa vào giới tính thành một đóa sen trắng vô tội rồi sao?
Tôi tay chị dâu đi ra ngoài: “Đi thôi, chị dâu, chúng ta đến lãnh đạo anh ta cho rốt cuộc cô thực tập sinh kia là chuyện thế nào.”
“Là chúng ta oan uổng cho anh ta, hay là anh ta làm chuyện xấu thật, hỏi một lần là rõ
cuống quýt đến mức nước giàn “Mày dám đi, tao sẽ đập đầu chết ngay trong hàng này, xem mày còn làm ăn gì được nữa không?”