Trả Lại Công Bằng
Nhưng giờ, tôi chỉ thấy nực
“Cơ thể hồi phục thế nào rồi?” – Anh ta hỏi, giọng như thật quan tâm.
“Cũng ổn. Bác sĩ bảo sau này đi không sao… nhảy thì…”
Tôi cố ý ngừng, hạ thấp giọng: “Có lẽ không nữa.”
anh khẽ giật một cái.
Ngón tay ta gõ nhẹ lên vô-lăng, như đang suy nghĩ cách mở lời.
Cuối cùng, anh ta thở dài, đưa tay phủ lên mu bàn tay tôi.
nghĩ nhiều quá, này anh sẽ chăm sóc em.”
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay nơi cổ còn đeo chiếc đồng hồ tặng năm ngoái.
Giả đến mức khiến người ta buồn nôn.
Xe chạy vào trung tâm thành phố, anh ta đột nhiên miệng:
“Đúng rồi, Nhụy Nhụy, có chuyện muốn bàn với em.”
Cuối cùng cũng tới, tôi biết ngay
ngước nhìn anh ta, giả vờ ngây “Chuyện gì vậy?”
ta hít sâu, như đang đè nén sự bực bội:
“Dạo gần đây trên mạng tin đồn nhảm… về chuyện suất tuyển thẳng.”
Tôi chớp mắt, làm ra vẻ vô tội: “Tin gì cơ?”
Ánh mắt anh ta liếc sang, lạnh hơn vài “Đừng giả vờ ngốc. biết anh đang nói gì.”
Tôi im lặng rồi mới hỏi: “Rồi sao?”
Bàn anh ta siết chặt vô-lăng.
Giọng vẫn dàng, nhưng mang mệnh lệnh không cho phép từ chối:
“Anh muốn đăng một bài chính, rằng trước đây chỉ vì tâm trạng bất ổn, ghen với Vi Vi nên mới nói lung tung.”
Tôi suýt bật cười.
họ phá hủy chân tôi.
Hủy hoại của tôi.
Giờ còn muốn tôi tự nhận là khống” bọn họ
Tôi cúi đầu, ngón tay xoắn lấy vạt áo, giọng run rẩy: em suy nghĩ thêm.”
“Suy nghĩ?” – Giọng anh ta lập tức lạnh hẳn. “Trước đây em nhận sai rồi, còn do dự gì nữa?”
Tôi cắn môi, im lặng.
ta ngờ đạp phanh, xe dừng gấp bên
Anh ta tháo kính râm, trừng nhìn tôi tợn: “Tô Nhụy Nhụy, có đằng chân lân đằng đầu.”
Tôi ngước anh ta, mắt hơi đỏ: “Em là… vừa xuất viện, vẫn ổn định lại…”
“Ổn định?” – Anh ta cười lạnh. – “Em anh đang thương lượng với em à?”
Anh ta túm cổ tay tôi, lực mạnh đến mức xương đau nhói:
“Công nhà anh đang vấn đề về vốn, nhà Vi Vi hứa sẽ nhưng điều kiện là chuyện phải được yên!”
Anh ta ghé sát, chữ nghiến qua kẽ răng: “Nếu em hỏng chuyện của anh, anh đảm bảo cả đời này đừng hòng sống yên!”
nhìn gương mặt tợn đó, thấy buồn cười.
Gấp lắm rồi đúng không?
Tôi gỡ tay anh ta giọng bình tĩnh: “Được thôi, em đồng ý.”
Anh ta hơi sững ngờ tôi dễ dàng như vậy. “Nhưng…” – Tôi ngừng một – “Em cần chuẩn bị.”
Anh ta nheo mắt: “Bao lâu?”
“Một tuần.”
Anh ta nhìn tôi chằm chằm vài giây, rồi hừ lạnh, khởi động xe: “Được, một tuần.” Giọng anh ta thấp như – “Đừng giở trò, nếu không…”
Anh ta không nói hết, tôi hiểu.
Tôi quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, khóe môi nhếch lên.
Một tuần… quá đủ.
07
tuần sau, Trình Kinh Lâm gửi tin nhắn cho tôi: nay 8 giờ, livestream. Đừng để anh thất vọng.】
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, ngón tay nhẹ lên bàn phím, cuối cùng chỉ trả lời một chữ:
【Được.】
giờ 30 tối, Trình Kinh đích thân lái xe đến đón tôi.
Anh ta mặc tề, tóc chải gàng như sắp tham dự một cuộc họp quan trọng, chứ không phải ép bạn của đứng trước ống kính để nhận tội “vu khống” không hề tồn
“Thuộc hết bài rồi chứ?” – lên xe, anh ta nóng nảy hỏi.
cúi xuống nhìn tờ bố” mà anh ta sẵn trong tay.
đó là lời dối trá trắng trợn:
tị với Chu Vi, tâm trạng mất soát, mới ra đồn về lận trong cuộc thi.】
tôi bị thương hoàn toàn là tai nạn, không liên quan đến bất kỳ ai.】
【Tôi trọng gửi xin lỗi đến Chu
Tôi siết chặt tờ giấy, các khớp tay nhưng vẫn bình tĩnh.
“Ừ, thuộc rồi.”
Trình Kinh Lâm gật đầu hài lòng, tay định vuốt tóc tôi, nhưng tôi phản xạ né tránh.
Ánh mắt anh ta lạnh cuối cùng nói chỉ nhấn ga, lái xe đến tòa nhà công ty nhà Vi.
Bọn họ chuẩn bị hẳn một phòng livestream riêng, bảo mọi thứ “không có sai
Phòng livestream được bố trí tinh tế nhưng đầy giả tạo:
Ánh dịu nhẹ, êm ái.
Thậm chí còn có cả tách trà nóng đặt trên bàn.
Như thể đây là một “buổi họp giải thích” ấm áp, không phải màn nhục đặt kỹ
Chu Vi ngồi đối diện tôi.
điểm hoàn hảo, nụ cười ngọt ngào, nhưng sự đắc ý trong mắt thì không thể che giấu.
“Học tỷ, đừng căng thẳng.” – nhỏ vươn tay định nắm tôi.
“Chúng ta chỉ cần giải thích rõ hiểu thôi, mọi người sẽ thông cảm
Tôi rút tay lại, đáp.
8 giờ livestream đầu.
Chu Vi thành thạo mỉm ống kính:
“Chào mọi người, tôi Chu Vi. Hôm nay tôi học tỷ Tô Nhụy Nhụy đến đây cùng làm rõ mấy ngày trước.”
Người rất đông, bình luận ra liên tục:
【Cuối cũng bắt đầu rồi! Đợi lâu lắm rồi!】
【Thật sự Tô Nhụy Nhụy đến xin lỗi phải bị ép đó chứ?】
【Chu Vi xinh quá, đúng là người được suất tuyển thẳng khác!】
【Hừ, trước Nhụy Nhụy không phải còn lớn tiếng cáo có gian lận sao? Giờ nhát gan rồi à?】
Tôi đầu, hít sâu một hơi, ngẩng mắt đã hoe đỏ.
“Xin mọi người, tôi Nhụy Nhụy.”
Giọng khẽ như đang kìm nước mắt:
“Về những tin đồn trước đây, tôi làm rõ…”
Bình luận tràn màn hình:
【Cô ấy khóc rồi? Chẳng lẽ thật sự có tình?】
【Đừng có làm ra vẻ đáng thương! ngã còn muốn cho người khác?】
【Ủng Chu Vi! Tô Nhụy chỉ là ghen tị